THỎA THUẬN MỸ–IRAN: HÒA BÌNH HAY KHOẢNG NGHỈ CHIẾN THUẬT CHO TEHRAN?

0
23

Ngày 14 tháng 6 năm 2026, chính quyền Donald Trump công bố một Bản ghi nhớ (Memorandum of Understanding – MoU) với Iran nhằm chấm dứt cuộc chiến kéo dài hơn ba tháng giữa Washington, Tel Aviv và Tehran. Thỏa thuận bao gồm việc mở lại eo biển Hormuz, dỡ bỏ phong tỏa hàng hải đối với Iran và thiết lập một giai đoạn ngừng bắn kéo dài 60 ngày để tiến hành các cuộc đàm phán tiếp theo về chương trình hạt nhân Iran (Reuters, 2026a; Reuters, 2026b).

Trên bề mặt, đây là một thắng lợi ngoại giao quan trọng của Tổng thống Trump. Giá dầu giảm mạnh ngay sau thông báo, thị trường tài chính toàn cầu phản ứng tích cực, và nguy cơ một cuộc chiến tranh khu vực quy mô lớn tạm thời được đẩy lùi (Reuters, 2026c).

Tuy nhiên, đằng sau hình ảnh chiến thắng đó là một câu hỏi lớn hơn: Ai thực sự hưởng lợi từ khoảng thời gian 60 ngày này?

Một thỏa thuận giải quyết hậu quả, không giải quyết nguyên nhân

Điểm đáng chú ý nhất của MoU là những vấn đề cốt lõi vốn được xem là nguyên nhân của cuộc chiến lại chưa được giải quyết.

Theo các nội dung được công bố, thỏa thuận tập trung vào việc mở lại eo biển Hormuz, giảm căng thẳng quân sự và tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán tiếp theo. Tuy nhiên, chương trình làm giàu uranium của Iran, kho dự trữ uranium đã làm giàu, chương trình tên lửa đạn đạo và mạng lưới các lực lượng ủy nhiệm khu vực đều chưa được xử lý dứt điểm (Reuters, 2026d; Reuters, 2026e).

Nói cách khác, thỏa thuận giải quyết các hệ quả của cuộc xung đột nhưng chưa giải quyết được nguyên nhân chiến lược đã dẫn tới cuộc xung đột đó.

Điều này khiến MoU giống một cơ chế quản lý khủng hoảng hơn là một hiệp định hòa bình thực sự.

Tehran và nghệ thuật mua thời gian

Trong nhiều thập niên, chiến lược đàm phán của Iran thường dựa trên việc tách biệt các vấn đề kinh tế khỏi các vấn đề an ninh, đồng thời kéo dài tiến trình thương lượng để tạo thêm không gian chiến lược.

Nhìn từ góc độ này, MoU hiện tại mang lại cho Tehran ba lợi ích quan trọng.

Thứ nhất, áp lực kinh tế được giảm bớt. Ngay cả khi việc giải ngân tài sản bị phong tỏa hay nới lỏng cấm vận diễn ra từng phần, chỉ riêng việc mở lại Hormuz và giảm nguy cơ chiến tranh cũng đã tạo ra lợi ích kinh tế đáng kể cho Iran (Reuters, 2026f).

Thứ hai, Iran có thêm thời gian để ổn định tình hình trong nước. Sau nhiều tháng chiến tranh và trừng phạt, nền kinh tế Iran chịu tổn thất nặng nề. Một khoảng lặng kéo dài 60 ngày có thể giúp Tehran tái tổ chức nguồn lực và giảm áp lực xã hội.

Thứ ba, Iran không phải đưa ra những nhượng bộ chiến lược tức thời đối với chương trình hạt nhân. Các vấn đề nhạy cảm nhất được chuyển sang các vòng đàm phán trong tương lai (Reuters, 2026g).

Từ góc nhìn của Tehran, đây là một giao dịch có lợi: nhận được thời gian và không gian kinh tế ngay lập tức trong khi chưa phải từ bỏ các đòn bẩy chiến lược cốt lõi.

Đòn bẩy của Trump đang mạnh lên hay yếu đi?

Nhà Trắng lập luận rằng đây là bước đầu tiên để đạt được một thỏa thuận toàn diện hơn. Tuy nhiên, giới phê bình đặt ra câu hỏi liệu Washington có đang đánh đổi những đòn bẩy mạnh nhất của mình quá sớm hay không.

Chính sách “áp lực tối đa” của Trump dựa trên hai công cụ chính: cấm vận kinh tế và cô lập tài chính. Nếu các công cụ đó được nới lỏng trước khi Iran chấp nhận các hạn chế hạt nhân có tính ràng buộc, khả năng ép buộc của Washington trong tương lai có thể giảm đáng kể.

Khác với các chiến thắng quân sự, đòn bẩy kinh tế thường mất giá trị ngay khi được sử dụng. Một khi dòng thương mại được khôi phục và tâm lý thị trường thay đổi, việc tái áp đặt áp lực với cùng mức độ hiệu quả thường khó khăn hơn nhiều.

Đó là lý do nhiều nhà phân tích cho rằng đồng hồ chiến lược hiện nay có thể đang chạy theo hướng có lợi cho Tehran hơn là Washington.

Biến số Israel

Điểm yếu lớn nhất của MoU không nằm ở nội dung kỹ thuật mà nằm ở cấu trúc chính trị của nó.

Israel không phải là một bên ký kết chính thức và đã nhiều lần nhấn mạnh rằng họ không bị ràng buộc bởi bất kỳ thỏa thuận nào giữa Mỹ và Iran. Thủ tướng Benjamin Netanyahu công khai thể hiện sự bất mãn với hướng đi ngoại giao của Washington và khẳng định Israel vẫn giữ quyền hành động độc lập để bảo vệ lợi ích an ninh của mình (Reuters, 2026h).

Điều này tạo ra một nghịch lý.

Mỹ muốn đình chiến.

Iran muốn tận dụng đình chiến.

Nhưng Israel chưa chắc muốn duy trì nguyên trạng nếu họ tin rằng Iran đang tận dụng thời gian để phục hồi năng lực chiến lược.

Trong lịch sử Trung Đông, nhiều tiến trình hòa bình đã đổ vỡ không phải vì văn bản thỏa thuận yếu, mà vì các bên tham gia theo đuổi những mục tiêu chiến lược khác nhau.

Áp lực chính trị trong nước đối với Trump

Tổng thống Trump cũng không hoàn toàn tự do hành động.

Ở Washington, ông phải đối mặt với áp lực ngày càng tăng từ Quốc hội về quyền phát động chiến tranh, trong khi các nghị sĩ Cộng hòa theo đường lối diều hâu và các nhóm vận động thân Israel vẫn tiếp tục yêu cầu một giải pháp cứng rắn hơn đối với Tehran.

Điều này khiến Trump rơi vào thế khó.

Nếu quay lại lựa chọn quân sự sau khi tuyên bố đạt được hòa bình, ông sẽ phải giải thích vì sao một thỏa thuận được ca ngợi là thành công lại thất bại.

Nếu tiếp tục theo đuổi ngoại giao mà không đạt được các nhượng bộ thực chất từ Iran, ông sẽ bị chỉ trích là đã trao lợi ích kinh tế cho Tehran mà không nhận lại được những bảo đảm an ninh tương xứng.

Kết luận

Bản ghi nhớ Mỹ–Iran tháng 6 năm 2026 không phải là kết thúc của cuộc khủng hoảng Trung Đông. Nó chỉ là sự chuyển đổi chiến trường từ lĩnh vực quân sự sang lĩnh vực ngoại giao.

Trump đạt được một chiến thắng chính trị ngắn hạn: giá dầu giảm, chiến tranh hạ nhiệt và thị trường toàn cầu thở phào.

Nhưng Iran có thể đã đạt được điều quan trọng hơn: thời gian.

Nếu trong 60 ngày tới Tehran phục hồi kinh tế, tái cơ cấu năng lực chiến lược và duy trì được các đòn bẩy hạt nhân của mình, lịch sử có thể nhìn nhận MoU này như một thắng lợi chiến thuật của Iran.

Ngược lại, nếu Washington sử dụng khoảng thời gian này để đạt được các cam kết ràng buộc về hạt nhân và an ninh khu vực, Nhà Trắng sẽ chứng minh rằng thỏa thuận hiện nay chỉ là bước đầu tiên của một chiến lược lớn hơn.

Hiện tại, điều chắc chắn duy nhất là cuộc chơi chưa kết thúc. Nó chỉ vừa bước sang một bàn cờ khác.

Tài liệu tham khảo

Reuters. (2026a, June 14). US, Iran reach preliminary agreement to end war, signing set for Friday.

Reuters. (2026b, June 15). What the US and Iran say is in the memorandum to end the war.

Reuters. (2026c, June 15). Morning Bid: Let the oil flow.

Reuters. (2026d, June 15). Trump says Iran deal is “all signed”, text to be released soon.

Reuters. (2026e, June 11). US, Iran haggle over frozen funds as they inch toward interim deal.

Reuters. (2026f, June 7). Iran rejects idea of using its assets to pay damages to US allies.

Reuters. (2026g, June 12). U.S., Iran signal peace deal near as Tehran claims victory.

Reuters. (2026h, June 15). Netanyahu and Trump on collision course as US, Iran agree to halt war.