Dưới đây là bản cập nhật tổng hợp đến sáng 29/7/2026 (giờ Washington) về hai cuộc chiến lớn đang định hình chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.
1. Mặt trận Mỹ–Iran: Chiến tranh bước sang tháng thứ năm với một bước ngoặt nguy hiểm
Iran đã phóng nhiều hỏa tiễn đạn đạo nhằm vào một căn cứ của Mỹ tại Jordan. Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (CENTCOM), toàn bộ số hỏa tiễn đã bị đánh chặn, nhưng Washington mô tả đây là một “cuộc tấn công bất ngờ” do Islamic Revolutionary Guard Corps tiến hành. (Axios)
Đây là diễn biến đáng chú ý vì:
- Đây là lần đầu tiên Iran trực tiếp tấn công lực lượng Mỹ kể từ khi Washington tạm ngừng các đợt không kích để mở lại kênh ngoại giao.
- Cuộc tấn công diễn ra đúng lúc Nhà Trắng đang cố khởi động lại đàm phán qua Oman.
- Nó cho thấy Tehran muốn chứng minh rằng họ vẫn giữ quyền chủ động về nhịp độ leo thang.
Ngay sau đó, Mỹ cùng Saudi Arabia mở các đợt không kích nhằm vào lực lượng dân quân thân Iran tại Iraq và cảnh báo sẽ đáp trả mạnh hơn nếu lực lượng Mỹ hoặc hạ tầng năng lượng vùng Vịnh tiếp tục bị tấn công. (CBS News)
Ý nghĩa chiến lược
Điều đáng chú ý nhất là sau gần năm tháng giao tranh:
- Mỹ vẫn chưa đạt được một mục tiêu chính trị rõ ràng.
- Iran chưa bị buộc phải chấp nhận điều kiện của Washington.
- Eo biển Hormuz vẫn là điểm gây sức ép chiến lược.
Điều này khiến nhiều nhà phân tích cho rằng Washington đang rơi vào trạng thái chiến thắng quân sự cục bộ nhưng chưa chuyển hóa thành thắng lợi chính trị.
2. Netanyahu và Zelenskyy đến Nhà Trắng với hai vị thế hoàn toàn trái ngược
Hai nhà lãnh đạo cùng xuất hiện tại Washington trong cùng một ngày nhưng mang theo hai câu chuyện rất khác nhau.
Benjamin Netanyahu
Netanyahu tới Washington trong bối cảnh:
- quan hệ với Trump không còn thuận lợi như trước;
- chiến dịch chống Iran kéo dài hơn dự tính;
- sức ép chính trị trong nước Israel tăng lên;
- Mỹ muốn kiểm soát xung đột thay vì mở rộng chiến tranh.
Các cuộc gặp tập trung vào:
- Iran;
- Lebanon;
- mở rộng Abraham Accords;
- cách kết thúc cuộc chiến mà không làm Mỹ sa lầy thêm. (ABC News)
Volodymyr Zelenskyy
Ngược lại, Zelenskyy tới Washington với vị thế tích cực hơn.
Ông tập trung vào:
- mở rộng hợp tác sản xuất Patriot tại Ukraine;
- tăng cường phòng không;
- khôi phục tiến trình ngoại giao với Nga trong khi vẫn duy trì sức ép quân sự. (Al Jazeera)
Điều đáng chú ý là Zelenskyy hiện nhận được sự ủng hộ lưỡng đảng tại Quốc hội nhiều hơn so với Netanyahu trong bối cảnh hiện nay. (The Guardian)
3. Thượng viện Mỹ thúc đẩy dự luật trừng phạt Nga–Iran
Trong lúc Zelenskyy có mặt tại Quốc hội, Thượng viện đã thông qua bước thủ tục đầu tiên với tỷ lệ 86–12 đối với dự luật trừng phạt mới. (AP News)
Những điểm chính:
- mở rộng trừng phạt Nga;
- bổ sung các biện pháp nhằm vào Iran;
- nhắm vào các nước tiếp tục mua dầu và khí đốt của Nga;
- tăng sức ép lên hệ thống tài chính hỗ trợ Moskva và Tehran.
Đây được xem là nỗ lực hợp nhất hai hồ sơ an ninh lớn thành một gói sức ép kinh tế duy nhất.
4. Hai cuộc chiến đang hội tụ
Điều ngày càng rõ ràng là Washington không còn xem Ukraine và Iran là hai hồ sơ tách biệt.
Thay vào đó, chúng đang được nhìn dưới cùng một lăng kính:
- Nga và Iran hợp tác về UAV, hỏa tiễn và công nghệ quân sự.
- Kinh nghiệm chiến trường Ukraine đang được áp dụng tại Trung Đông.
- Chuỗi cung ứng quốc phòng của Nga và Iran ngày càng gắn kết.
- Quốc hội Mỹ bắt đầu xây dựng các gói chế tài xử lý đồng thời cả hai đối thủ. (Arab News)
5. Bức tranh ngoại giao tại Washington
Trong vòng 48 giờ, Washington chứng kiến:
- Iran nối lại tấn công trực tiếp vào lực lượng Mỹ.
- Netanyahu vận động Mỹ duy trì sức ép với Iran.
- Zelenskyy thúc đẩy hỗ trợ phòng không và sản xuất vũ khí.
- Thượng viện tăng tốc dự luật trừng phạt Nga–Iran.
- Nhà Trắng vẫn để ngỏ khả năng đàm phán với Tehran, song đồng thời cảnh báo sẽ đáp trả quân sự nếu các cuộc tấn công tiếp diễn. (Axios)
Đánh giá
Nếu xu hướng hiện nay tiếp diễn, Washington sẽ phải đối mặt với ba bài toán chiến lược đồng thời:
- Tránh để cuộc chiến Mỹ–Iran mở rộng thành một xung đột khu vực kéo dài.
- Duy trì hỗ trợ cho Ukraine trong khi nguồn lực quân sự và ngân sách chịu áp lực.
- Chuyển lợi thế quân sự thành kết quả ngoại giao, thay vì rơi vào tình trạng “chiến tranh kéo dài không có lối thoát”.
Điểm nổi bật của thời điểm này là hai cuộc chiến vốn tách biệt đang ngày càng liên thông: không chỉ qua hợp tác Nga–Iran về công nghệ quân sự và chuỗi cung ứng, mà còn qua cách Quốc hội và Nhà Trắng xây dựng chính sách đối với hai đối thủ cùng lúc. Điều này sẽ ảnh hưởng đáng kể đến các quyết định của Washington trong những tháng tới.






































