NHÀ GIÁO NHÂN DÂN NGUYỄN ĐĂNG MẠNH VIẾT VỀ TRẦN MẠNH HẢO

0
6
Trần Mạnh Hảo

Tran Manh Hao

5 tháng 9, 2021

KHI “TRANH LUẬN = CHỬI”, GS. NHÀ GIÁO NHÂN DÂN NGUYỄN ĐĂNG MẠNH VIẾT VỀ TRẦN MẠNH HẢO, VỚI GIỌNG GIỄU CỢT NHƯ SAU : “ NGƯỜI DỌN VƯỜN SÁCH GIÁO KHOA VĂN TRUNG HỌC TRẦN MẠNH HẢO CHƯA HỌC HẾT TIỂU HỌC…”

Trần Mạnh Hảo

Tôi có quen biết sơ sơ với GS. Nguyễn Đăng Mạnh trước khi viết 25 bài phê bình ông – một “NHÀ SAI HỌC” lớn nhất của Bộ GD & ĐT. Ông Mạnh vào Sài Gòn, còn đến nhà riêng tôi chơi, tặng tôi bao nhiêu sách của ông. Ông Mạnh bảo : cậu là học trò của Trương Tham à ? Dạ vâng ! Trương Tham là sinh viên văn mình quý nhất ở đại học sư phạm Vinh. Tham cũng quý mình nhất. Tôi đế vào : xưa nay người giỏi thường quý nhau, nhất là thầy trò.

Ông Mạnh, trước khi về, còn nói : trường ca “Đất nước hình tia chớp” của cậu hay lắm, xứng đáng đưa vào sách giáo khoa văn trung học và giảng dạy trên đại học. Ô kê, nếu tôi viết bài khen sách Nguyễn Đăng Mạnh viết hay, chắc chắn cụ tổ sách giáo khoa này đã đưa “Đất nước hình tia chớp” vào SGK văn trung học.

Nhưng than ôi, tôi không vì miếng mồi ngon thơ mình được đưa vào SGK mà viết sai lòng mình. Càng đọc sách do ông Mạnh viết, tôi càng thất vọng vô cùng : ông Mạnh viết cái gì cũng sai.

Lạ thay, một ông thầy được bộ Giáo Dục tôn vinh là thánh sống của ngành dạy văn đại học suốt 40 năm, được các học trò tôn vinh là đệ nhất giảng văn hay,lại được thầy Trương Tham khen hết lời, sao lại là ông Nguyễn Đăng Mạnh này nhỉ ?

Tôi mò vào SGK văn trung học, mò vào sách hướng dẫn giáo viên văn trung học tìm bài giảng của Nguyễn Đăng Mạnh, thì ôi thôi, ông đúng là một “nhà sai học” lớn nhất Việt Nam. Lạ thật, một ông thầy dốt như thế này, sao lại đào tạo ra một học trò giỏi vô cùng là thầy Trương Tham dạy văn Trần Mạnh Hảo hồi lớp 8 ?

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo tuổi 73. Ảnh: Tôn Nữ Giáng Tiên

Thì ra, không phải cứ thầy dốt thì học trò cũng dốt và ngược lại. Thôi, goodbye chuyện thơ mình vào sách giáo khoa văn trung học, phải cứu trẻ em VN ra khỏi cánh rừng hàn lâm dỏm Nguyễn Đăng Mạnh ngay. Thế là tôi viết liên tục các bài phê phán “nhà sai học” Nguyễn Đăng Mạnh, in trên các báo Hà Nội đang ế ẩm, cần câu khách bán báo.

Mới in được 11 bài ( rất dài) phê “nhà sai học” Nguyễn Đăng  Mạnh thì tôi nhận được điện thoại từ thầy Trương Tham từ Quy Nhơn : “ Hảo ơi, thầy mới nhận được điện thoại từ Hà Nội của thầy Nguyễn Đăng Mạnh gọi vào bảo : Tham từng dạy Hảo ở lớp 8, Tham bảo Hảo đừng “đánh” thầy nữa, thầy đau lắm, chả học trò nào nhảy ra bênh thầy. Tham là học trò cưng nhất của thầy, Tham dùng tình cảm bảo cậu học trò Tham là Trần Mạnh Hảo dừng chiến dịch “đánh” thầy Mạnh được không ? Thầy Mạnh vừa nói vừa khóc Hảo ạ ! Thôi “đánh” 11 bài là đủ chết thầy Mạnh rồi em ơi, thầy van em dừng lại đi, thầy Mạnh biết sai rồi.

Tôi trả lời thầy Tham qua điện thoại : rằng em sẽ còn phê ông Nguyễn Đăng Mạnh mươi bài nữa thầy Tham ạ. Thầy bảo ông Mạnh muốn em đừng viết nữa thì mai, lên báo nhận lỗi, cám ơn nhà phê bình Trần Mạnh Hảo đã chỉ giáo, em sẽ dừng không viết nữa…Thầy Tham bỏ điện thoại, và các học trò do ông Mạnh xúi vẫn tiếp tục lên báo chửi bới TMH, tuyệt đối không ai dám tranh luận vào các điểm sai rất cụ thể của ông Mạnh do TMH nêu ra…Thế là TMH đã viết 25 bài ( bài nào cũng dài) phê phán toàn bộ sự nghiệp viết lách, giảng dạy của Nguyễn Đăng Mạnh toàn có sai, chỉ có vài ba cái đung đúng bé như râu con kiến.

Như vậy, với 25 bài báo dài đều in trên các báo, Trần Mạnh Hảo đã đập tan tành lối viết, lối giảng dạy phi văn bản, phi khoa học, lối nói tào lao, đã dốt mà còn huênh hoang ta đây lập thuyết, lập ngôn…Ví dụ như ông Mạnh viết rất sai về Nguyễn Tuân : “ NGÔNG LÀ TƯ TƯỞNG NGHỆ THUẬT CỦA NGUYỄN TUÂN” ! Than ôi, Nguyễn Đăng Mạnh dốt tiếng Việt, “ngông” là hành vi, hành động của bọn ba gai, sao “ngông” có thể là tư tưởng được ?

Nguyễn Đăng Mạnh cùng TMH lên báo “GIA ĐÌNH & XÃ HỘI”, đấu ba hiệp. Hiệp nào ông Mạnh cũng né tránh tỉ cái sai của mình do TMH vạch ra, tòan ú a ú ớ nói tầm bậy, tầm bạ. Rằng, tôi đâu thèm chấp với ông ít học; rằng không có tẹo bằng cấp dắt lưng mà dám hỗn hào; rằng thầy ông ta còn là học trò của tôi mà; rằng ông sao thèm đấu với cháu….

Chỉ có điều, ông Mạnh đã phải cay đắng gọi tôi là NHÀ DỌN VƯỜN VĂN SÁCH GIÁO KHOA TRUNG HỌC. Ôi chao, tôi mới nói lại : kẻ mới chưa qua tiểu học như tôi, lại được GS ca ngợi là người dọn vườn văn của ông, của SGK hay sao ? Nhưng mà thưa ông Mạnh, ông làm gì có vườn ? Ông toàn sang vườn người khác gieo rắc cỏ gấu cỏ gà mà ông nhầm tưởng là hạt cải hạt rau…khiến kẻ dọn vườn này phải nhọc công nhổ hết cỏ dại đem đốt !

Ông càng hạ thấp sự học của tôi xuống, thì các ông và ông càng xấu hổ; ba bốn chục giáo sư canh tác vườn rau sư phạm mà để cho một mình kẻ chưa học hết cấp một vào dọn vườn, há chẳng phải nhục nhã lắm ru ?

Chẳng thể cãi lý được TMH, ông Mạnh bịa chuyện chày cối : rằng ông Hảo cậy sau lưng mình có con hổ ( ý ông nói là đảng cộng sản) chống lưng, ai chả khiếp, bố ai dám cãi nhau với hổ ?

Khơ khơ khơ, chỗ này Nguyễn Đăng Mạnh nói điêu. Chính ông ba mươi ( cộng sản) kia đã chống lưng cho ông Mạnh ( và các ông GS khác) lên truyền hình bốn buổi, vu khống TMH dốt mà dám đánh các giáo sư. Trong khi “con hổ” kia chưa hề cho TMH bén bảng đến đài truyền hình, dù TMH đã bị loại ngay từ vòng gửi xe.

 Một lần khác lên báo “tranh luận đểu”, Nguyễn Đăng Mạnh bảo : xin chào ông Chí Phèo TMH đã dám chửi cả làng GS, chửi cả làng văn sư phạm…chúng em cứ thấy ông là chuồn, lần này thì GS chúng em xin kiếu, không thèm cãi nhau với ông nữa, sợ ông rạch mặt ăn vạ thì khốn…

Trần Mạnh Hảo bèn khiêm văn tốn mà thưa rằng : tôi xin đội ơn GS, sao GS lại đốc ra dễ thương và phục thiện đến đáng nghi ngờ thế ? Sao GS Mạnh lại dại dột ca ngợi TMH đến thế, sợ tổn thọ tôi thì sao ?

Tôi cảm động vô cùng, rơm rớm nước mắt mà đội ơn GS; vì Chí Phèo là một anh hùng văn học. Chí Phèo chỉ có một mình mà đã hạ được cả chế độ phong kiến là tên Bá Kiến. Chí Phèo đã giải quyết được chế độ phong kiến bằng lý thuyết Marx : dùng bạo lực cách mạng đâm chết bọn phong kiến dã man…

Còn Trần Mạnh Hảo tôi chỉ là hòn cuội bên đỉnh núi Chí Phèo. Trần Mạnh Hảo chưa làm bị thương dù một cái lông chân của bọn Bá Kiến giáo sư, đã có công lấy mạng bọn này đâu mà ông Mạnh dám phong tôi lên ngồi ngang với anh hùng Chí Phèo hở… Khơ Khơ Khơ…

Sài Gòn ngày 6-9-2021.

T.M.H.

Hình : 1- TMH

Hình : 2 – GS, nhà “sai học” Nguyễn Đăng Mạnh