On the last day in NYC

0
6
Tran Quynh-Vi

Tran Quynh-Vi

7 tháng 6 lúc 18:22

Giáo sư tuyệt vời của tôi đã giới thiệu cho tôi phần “Những câu chuyện tình yêu nhỏ” trong New York Times, mà tôi yêu thích. Nó có những câu chuyện tình ngắn, miêu tả và đáng yêu của các loại người khác nhau. Không chỉ là tình yêu lãng mạn mà là tất cả các loại tình yêu. Và cuộc sống luôn mang đến cho chúng ta những câu chuyện nhỏ bé này.

Tôi đã rời NYC một tuần rồi và nhớ thành phố quá. Tôi là tuýp người yêu NYC và người NYC, và tôi sẽ luôn giữ những kỷ niệm của mười tháng qua của tôi ở một nơi phi thường trong trái tim tôi.

Vào ngày cuối cùng ở New York, tôi đã ở sân bay LGA và chia sẻ một bàn với ba quý cô người Mỹ gốc Phi từ Mississippi. Chúng tôi đã nói về cuộc sống và chúng tôi là ai, và sau đó họ hỏi tôi đã làm gì để kiếm sống. Tôi nói với họ tôi là một phóng viên viết độc quyền về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Tôi cũng đã kể với họ về tờ báo trực tuyến của tôi.

Họ có thể không biết rằng họ không nên đặt câu hỏi đó vì họ đã được phát biểu dài về quốc gia đứng thứ ba trong số các quốc gia tồi tệ nhất thế giới về báo chí tự do, theo RSF.

Các bà nghe tôi nói và bày tỏ sự đồng cảm với những cuộc đấu tranh của dân tôi, trong đó có rất nhiều bạn tôi nói với họ rằng đã bị tù vì những gì họ viết – như Phạm Đoan Trang. Những cô gái này thật ghê tởm trước hoàn cảnh nhân quyền Việt Nam và nhìn tôi bằng ánh mắt đồng cảm nhất. Họ hiểu được cảm giác của những người đang bị đàn áp, và họ mong tôi những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của mình và lựa chọn tôi cho sự nghiệp của mình để một ngày mới có thể đến với Việt Nam.

Cuộc sống luôn mang đến cho tôi những khoảnh khắc này khiến tôi yêu nó hơn. Nó truyền cảm hứng cho tôi cố gắng và làm việc tốt hơn vì một mục đích. Tôi đang viết những dòng này khi tôi nghĩ về những người bạn của tôi vẫn còn ở thành phố New York, và tôi hy vọng họ vẫn ổn khi cơn ám ảnh hưởng đến họ từng khoảnh khắc. Tôi chúc họ khỏe mạnh. 

2764.png

New York 2017
Photo by Hai Nguyen

My endearing professor introduced me to the “Tiny Love Stories” section in the New York Times, which I love. It features short, descriptive, and lovely love stories of different kinds of people. It is not only about romantic love but all kinds of love. And life always brings us these tiny stories.

I left NYC for a week now and missed the city so much. I am the type who loves NYC and the NYC people, and I will always keep the memories of my last ten months there in an extraordinary place in my heart.

On the last day in NYC, I was at LGA airport and shared a table with three African American ladies from Mississippi. We talked about life and who we were, and then they asked me what I did for a living. I told them I was a reporter who writes exclusively about the human rights situation in Vietnam. I also told them about my online newspaper.

They might not know that they should not ask that question because they were given a long speech on the country that ranks third among the world’s worst countries for the free press, according to the RSF.

The ladies listened tentatively to me and expressed their empathy for the struggles of my people, including the many friends I told them that was in prison because of what they wrote – like Pham Doan Trang. These ladies were abhorrent of the situation in Vietnam’s human rights and looked at me with the most sympathetic eyes. They understood the feelings of people who were being suppressed, and they wished me the best for my future and the choice I made for my career so that a new day may come in Vietnam. 

Life always brought me these moments that made me love it more. It inspires me to try and work better for a purpose. I am writing these lines when I think about my friends who are still in NYC, and I hope they are doing okay when the haze affects them every moment. I wish them well. 

2764.png

https://www.facebook.com/tranqvi.vietnam/posts/pfbid02KGB8XaBs6HuaqBgWbvL55ho6LGA2E5vb9W3bydbj7k44uFervGHcXCMsXUz779vQl