Kỷ niệm 3 năm thành lập Hội nhà báo Độc lập Viêt Nam.

0
484
Kỷ niệm 3 năm ngày thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
JB Nguyễn Hữu Vinh
 
Kỷ niệm 3 năm ngày thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam – Ba năm tồn tại và phát triển
Một trong các Hội được thành lập bởi khát vọng của người dân là Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.
Sở dĩ đó được coi là một khát vọng. Bởi ở đó đáp ứng được hai quyền cơ bản tối thiểu của người dân trong chế độ toàn trị độc tài: Quyền tự do lập Hội và quyền tự do báo chí, thông tin và ngôn luận.
Trong chế độ độc tài, nhất là chế độ độc tài cộng sản việc áp chế một quyền cơ bản của người dân là quyền tự do ngôn luận trở thành một nhiệm vụ hết sức quan trọng của đội ngũ đàn áp thuộc đảng. Bởi vậy, nhà cầm quyền đã lập ra và nuôi sống hàng ngàn tờ báo, đài phát thanh truyền hình… đủ loại. Thế nhưng dù ở đó có tất cả mọi thứ từ bạo lực, tình dục, cho đến tội ác thì vẫn thiếu một điều cần thiết nhất cho người dân: Sự thật.
Hệ thống báo chí được mệnh danh là “chiến sĩ thông tin của đảng” luôn đặt vị trí cai trị của đảng làm mục đích. Do vậy dàn báo chí ấy đã bất chấp tất cả những điều tối thiểu trong cuộc sống là nói lên sự thật. Khi cần thì dàn báo chí có thể dùng đủ mọi thủ thuật để bịa đặt, vu cáo… đủ cả. Miễn là đạt mục đích.
Chính vì thế, nhu cầu được có tiếng nói trung thực, xuất phát từ chinh nhu cầu của người dân.
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được ra đời trong hoàn cảnh đó.
Hẳn nhiên, như đã nói ở trên, việc ra đời một Hội như khát vọng của người dân là một điều cấm kỵ. Do vậy, ngay từ khi thành lập ban đầu, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam đã gặp không ít gian truân, thử thách. Bởi tất cả bắt đầu từ tay không và từ những con người chỉ có giàu lòng nhiệt huyết.
Những khó khăn đó xuất phát từ hệ thống báo chí cộng sản cũng như hệ thống chính quyền, công an… là điều xảy ra như cơm bữa. Những ngôn từ được dành cho xưng tụng với Hội như “phản động”, “thế lực thù địch”… không thiếu. Có điều là những thứ đó không đánh lừa được ai. Bởi người dân đã quá hiểu cái trò cả vú lấp miệng em bấy lâu nay.
Mặt khác, hầu như người dân đã được mặc định rằng: Những gì báo đài nhà nước nói, thì hãy coi chừng có phần trăm sự thật nào trong đó?
Những khó khăn từ nội bộ Hội cũng không ít. Bởi hầu hết những người có tinh thần, giàu nhiệt huyết nhưng lại thiếu thốn đủ thứ về vật chất, thời gian và con người làm việc có kinh nghiệm. Đặc biệt với tư duy báo chí dân chủ, trái với báo chí độc tài, việc quản lý cũng như thống nhất là một vấn đề không dễ dàng.
Do vậy những trục trặc ban đầu là tất yếu. Đã có lúc Hội tưởng như đứng trước sự tan vỡ không tránh khỏi. Thế nhưng, nỗi khao khát một tiếng nói tự do, một diễn đàn độc lập đã vượt thắng tất cả.
Ba năm, con số hội viên đã tăng lên nhiều hơn, các hội viên cũng chững chạc hơn trong công việc, nghề nghiệp và cả tư duy, sự thống nhất.
Ba năm, với hai bàn tay trắng, vẫn tồn tại được một Hội nhóm ngày càng có tiếng nói có trọng lượng trên mặt trận truyền thông, đáp ứng dần nhu cầu của người dân và đất nước cần những tiếng nói trung thực vì quyền lợi người dân và cơ đồ đất nước.
Ba năm, trước bao sóng gió tơi bời vẫn tồn tại và phát triển một Hội nhóm đã từng là cấm kỵ, là khát khao của người dân Việt Nam.
Đó cũng đã là một thắng lợi to lớn.
Hẳn nhiên phải công nhận điều này: Ba năm đã qua, Hội chưa đủ tầm vóc như mong muốn của nhiều người trong và ngoài Hội, trong và ngoài nước vốn vẫn kỳ vọng nhiều vào một tiếng nói độc lập xứng tầm.
Phải chăng, kỷ niệm 3 năm ngày ra đời của Hội Nhà báo Độc lập, chúng ta kiểm đếm, xem xét lại tất cả những thiếu sót, hạn chế và những khó khăn hiện tại và trước mắt để tìm cách khắc phục đi lên, âu cũng là một việc cần làm vì sự phát triển chung của những hội nhóm, những con người mong muốn dấn thân cho Cộng đồng, xã hội và đất nước được trường tồn và phát triển.
Điều đó, cần sự chung tay của tất cả mọi người.