Tổng thống Ukraine Zelensky trong những ngày đầu chiến tranh.

0
4

Hồng ThắngTin tức Ukraina – Thế giới

Bài viết của phóng viên Time đã có nhiều người đăng dưới dạng tóm tắt, tôi xin đăng lại toàn bộ bài viết, nó cho ta nhìn thấy một góc độ ít biết đến về Tổng thống Ukraine Zelensky trong những ngày đầu chiến tranh.

*******

Với ông đêm nào cũng là khó khăn nhất, khi ông nằm đó trên giường của mình, tiếng còi báo động của cuộc không kích bên tai và điện thoại kêu vang. Nhìn nhanh những tin nhắn mà ông không có cơ hội đọc trong ngày. Một số từ vợ và con của ông, nhiều người từ các cố vấn, một số từ quân đội của ông, trong boongke của họ, hết lần này đến lần khác yêu cầu ông cung cấp thêm vũ khí để phá vỡ vòng vây của Nga.

Bên trong boong-ke riêng của mình, Tổng thống có thói quen nhìn chằm chằm vào chương trình làm việc hàng ngày của mình ngay cả khi ngày đã kết thúc. Ông nằm thao thức và tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điều gì, quên mất ai đó không. “Điều đó thật vô nghĩa,” Volodymyr Zelensky nói với tôi tại dinh thự tổng thống ở Kyiv , ngay bên ngoài văn phòng nơi ông ấy thỉnh thoảng ngủ. “Đó là một chương trình nghị sự đã kết thúc cho ngày hôm nay. Nhưng tôi nhìn nó vài lần và cảm thấy có điều gì đó không ổn ”. Đó không phải là sự lo lắng khiến mắt ông ấy không nhắm được. “Đó là lương tâm của tôi làm phiền tôi.”

Ý nghĩ tương tự cứ hiện lên trong đầu ông: “Tôi định đi ngủ, nhưng bây giờ thì sao? Có điều gì đó đang xảy ra ngay bây giờ ”. Đâu đó ở Ukraine, bom vẫn đang rơi. Thường dân vẫn bị mắc kẹt trong các tầng hầm hoặc dưới đống đổ nát. Người Nga vẫn đang phạm tội ác chiến tranh, hãm hiếp và tra tấn. Bom của Nga đang san bằng toàn bộ thị trấn, thành phố Mariupol và những người bảo vệ cuối cùng của nó bị bao vây. Một trận chiến quan trọng đã bắt đầu ở phía đông. Giữa tất cả những điều này, Zelensky, diễn viên hài đã trở thành Tổng thống, vẫn cần giữ sự liên hệ với thế giới, tham gia và thuyết phục các nhà lãnh đạo nước ngoài rằng đất nước của ông ấy cần sự giúp đỡ của họ ngay bây giờ, bằng bất cứ giá nào.

“Ở bên ngoài Ukraine”, Zelensky nói với tôi, “Mọi người nhìn thấy cuộc chiến này trên Instagram, trên mạng xã hội. Khi họ phát ốm vì nó, họ sẽ bỏ đi. ” Đó là bản chất của con người. Nỗi kinh hoàng có cách khiến chúng ta nhắm mắt lại. Ông giải thích: “Đó là rất nhiều máu. “Đó là rất nhiều cảm xúc.” Zelensky cảm nhận được sự chú ý của thế giới, và nó khiến ông khó chịu chẳng kém gì những quả bom của Nga. Hầu hết các đêm, khi ông ấy xem qua chương trình làm việc của mình, danh sách các nhiệm vụ của ông ít liên quan đến bản thân cuộc chiến hơn là cách nó được nhìn nhận. Nhiệm vụ của ông là làm cho thế giới tự do trải qua cuộc chiến này như cách Ukraine đã trải qua: vấn đề sống còn của chính họ.

Mỹ và châu Âu đã gấp rút viện trợ cho Ukraine, cung cấp nhiều vũ khí cho Ukraine hơn bất kỳ quốc gia nào khác kể từ Thế chiến thứ hai. Hàng trăm nhà báo đã đến Kyiv với các yêu cầu phỏng vấn.

Yêu cầu của tôi không chỉ để có cơ hội chất vấn Tổng thống. Đó là nhìn nhận cuộc chiến theo cách mà ông ấy và đội ngũ của mình đã trải qua. Trong hơn hai tuần vào tháng Tư, họ cho phép tôi làm việc đó trong khu dinh thự của tổng thống trên phố Bankova, để quan sát thói quen của họ và đi quanh các văn phòng nơi họ đang sống và làm việc. 

Zelensky và các nhân viên của ông ấy đã làm cho nơi này gần như bình thường. Chúng tôi nói đùa, uống cà phê, đợi cuộc họp bắt đầu hoặc kết thúc. Chỉ có những người lính, những người đi kèm cùng với sự có mặt của chúng tôi, là hiện thân của cuộc chiến khi họ đưa chúng tôi đi khắp nơi, chiếu đèn pin xuống những hành lang tối, qua những căn phòng nơi họ ngủ trên sàn nhà.

Trải nghiệm cho thấy Zelensky đã thay đổi nhiều như thế nào kể từ lần đầu chúng tôi gặp nhau cách đây ba năm, ở hậu trường buổi biểu diễn hài của ông ấy ở Kyiv, khi ông ấy vẫn còn là một diễn viên tranh cử Tổng thống. Tính hài hước của ông vẫn còn nguyên vẹn. “Đó là một phương tiện sinh tồn,” ông nói. Nhưng hai tháng chiến tranh đã khiến ông trở nên cứng rắn hơn, nhạy cảm hơn và dễ chấp nhận rủi ro hơn rất nhiều. Quân đội Nga đã tìm đến ông và gia đình ông trong những giờ đầu tiên của cuộc chiến, tiếng súng của họ từng vang lên bên trong các bức tường văn phòng của ông. Hình ảnh những người dân thường chết ám ảnh ông. Những lời kêu gọi hàng ngày từ quân đội của ông cũng vậy, hàng trăm người trong số họ đang bị mắc kẹt dưới lòng đất, hết lương thực, nước uống và đạn dược.

Câu chuyện về Zelensky trong chiến tranh này dựa trên các cuộc phỏng vấn với ông và gần một tá phụ tá của ông. Hầu hết trong số họ đã cuốn vào trải nghiệm này mà không có sự chuẩn bị thực sự. Nhiều người trong số họ, như Zelensky, đến từ thế giới diễn xuất và kinh doanh chương trình. Những người khác được biết đến ở Ukraine với tư cách là các blogger và nhà báo trước chiến tranh.

Vào ngày chúng tôi gặp nhau lần cuối — ngày thứ 55 của cuộc xâm lược — Zelensky đã tuyên bố bắt đầu một trận chiến có thể kết thúc chiến tranh. Các lực lượng Nga đã tập hợp lại sau khi chịu tổn thất nặng nề xung quanh Kyiv, và họ đã bắt đầu một cuộc tấn công mới ở phía đông. Ở đó, Zelensky nói, quân đội của bên này hay bên kia có thể sẽ bị tiêu diệt. Ông Zelensky nói với tôi vào ngày 19 tháng 4. “Đây sẽ là một trận chiến quy mô toàn diện, lớn hơn bất kỳ trận chiến nào mà chúng tôi từng thấy trên lãnh thổ Ukraine. Điểm tới hạn.

Trong những tuần đầu tiên của cuộc xâm lược, khi pháo binh Nga ở trong khoảng cách tấn công Kyiv, Zelensky hiếm khi đợi mặt trời mọc trước khi gọi cho vị tướng hàng đầu của mình để nghe báo cáo tình hình. Cuộc gọi đầu tiên của họ thường diễn ra vào khoảng 5 giờ sáng, trước khi ánh sáng bắt đầu ló dạng qua các bao cát trong cửa sổ của khu nhà. Sau đó, họ dời cuộc trò chuyện trở lại vài giờ, đủ thời gian để Zelensky ăn sáng — luôn luôn là trứng — và lên đường đến phòng tổng thống.

Các căn phòng này ít thay đổi sau cuộc xâm lược. Nó vẫn là một cái kén bằng vàng lá và đồ đạc lộng lẫy mà các nhân viên của Zelensky cảm thấy ngột ngạt. (“Ít nhất là nếu nơi đó bị đánh bom,” một người trong số họ nói đùa, “chúng ta sẽ không phải nhìn những thứ này nữa.”) Nhưng những con đường xung quanh khu nhà đã trở thành một mê cung của các trạm kiểm soát và chướng ngại vật. Xe dân dụng không thể đến gần và binh lính yêu cầu người đi vào mật khẩu bí mật thay đổi hàng ngày, thường là những cụm từ vô nghĩa mà người Nga sẽ khó phát âm.

Phía trong các trạm kiểm soát là toà nhà chính phủ, được gọi là Tam giác, mà quân Nga đã cố gắng chiếm giữ khi bắt đầu cuộc xâm lược. Khi những giờ đầu tiên đó xuất hiện trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, Zelensky đã cảnh báo tôi rằng những ký ức tồn tại “một cách rời rạc”, một tập hợp hình ảnh và âm thanh rời rạc. Trong số những cảnh sinh động nhất diễn ra trước khi mặt trời mọc vào ngày 24 tháng 2, khi ông và vợ Olena Zelenska đi nói với các con của họ rằng vụ đánh bom đã bắt đầu và để chuẩn bị cho chúng dời khỏi nhà. Con gái của họ 17 tuổi và con trai của họ 9 tuổi, cả hai đều đủ lớn để hiểu rằng họ đang gặp nguy hiểm. “Chúng tôi đã đánh thức chúng”, Zelensky nói với tôi.

Rõ ràng là văn phòng tổng thống không phải là nơi an toàn nhất. Quân đội thông báo cho Zelensky rằng các đội tấn công của Nga đã nhảy dù xuống Kyiv để giết hoặc bắt sống ông và gia đình. Andriy Yermak, Chánh văn phòng của Tổng thống cho biết: “Trước đêm đó, chúng tôi chỉ từng thấy những điều như vậy trên phim”.

Khi quân đội Ukraine chiến đấu với người Nga trên đường phố, các cận vệ tổng thống đã cố gắng niêm phong khu nhà bằng bất cứ thứ gì họ tìm thấy. Một cánh cổng ở lối vào phía sau đã bị chặn bởi một đống rào chắn của cảnh sát và ván gỗ dán, giống như một đống phế liệu hơn là một công sự.

Bạn bè và đồng minh đổ xô đến Bankova nơi ở của Zelensky, đôi khi vi phạm các giao thức bảo mật. Một số đưa gia đình của họ đến khu phức hợp. Nếu Tổng thống bị giết, theo quy định ở Ukraine Chủ tịch quốc hội nắm quyền chỉ huy. Nhưng Ruslan Stefanchuk, người nắm giữ vị trí đó, đã lái xe thẳng đến Phố Bankova vào buổi sáng của cuộc xâm lược chứ không phải trú ẩn từ xa.

Stefanchuk là một trong những người đầu tiên nhìn thấy Tổng thống tại văn phòng của mình ngày hôm đó. “Đó không phải là sự sợ hãi trên khuôn mặt của anh ấy,” anh ấy nói với tôi. “Đó là một câu hỏi: Làm thế nào có thể xảy ra được?” Trong nhiều tháng, Zelensky đã hạ thấp những lời cảnh báo từ Washington rằng Nga sắp xâm lược. Bây giờ ông ghi nhận sự thật rằng một cuộc chiến tranh tổng lực đã nổ ra, nhưng vẫn chưa thể nắm được toàn bộ ý nghĩa của nó. Stefanchuk nói: “Có thể những từ này nghe mơ hồ hoặc khoa trương. “Nhưng chúng tôi cảm thấy trật tự của thế giới đang sụp đổ.” Ngay sau đó, ông đã lao xuống đường tới quốc hội và chủ trì một cuộc bỏ phiếu để áp đặt thiết quân luật trên cả nước. Zelensky đã ký sắc lệnh vào chiều hôm đó.

Khi màn đêm buông xuống vào buổi tối đầu tiên đó, các cuộc đấu súng đã nổ ra xung quanh khu nhà chính phủ. Các lính canh bên trong khu nhà tắt đèn và mang áo chống đạn cùng súng trường tấn công cho Zelensky và khoảng một chục phụ tá của ông. Chỉ một vài người trong số họ biết cách xử dụng vũ khí. Một người là Oleksiy Arestovych, một cựu binh của cơ quan tình báo quân đội Ukraine nói: “Đó là một cảnh lộn xộn”. Theo ông, quân đội Nga đã thực hiện hai lần để xông vào khu nhà. Zelensky sau đó nói với tôi rằng vợ và con của ông vẫn còn ở đó vào thời điểm đó.

Các lực lượng Mỹ và Anh đưa ra lời đề nghị sơ tán Tổng thống và đội của ông. Ý tưởng là giúp họ thành lập một chính phủ lưu vong, rất có thể là ở miền đông Ba Lan, có thể tiếp tục lãnh đạo từ xa. Không ai trong số các cố vấn của Zelensky nhớ rằng ông đã đưa ra những lời đề nghị nghiêm túc nào. Nói chuyện qua điện thoại bảo mật với người Mỹ, ông trả lời bằng một câu nói zinger gây xôn xao khắp thế giới: “Tôi cần đạn dược, không phải một chuyến xe.”

“Chúng tôi nghĩ rằng điều đó thật dũng cảm,” một quan chức Hoa Kỳ nói ngắn gọn về cuộc gọi. “Nhưng rất rủi ro.” Các vệ sĩ của Zelensky cũng cảm thấy như vậy. Họ cũng thúc giục ông rời khỏi khu nhà ngay lập tức. Các tòa nhà của nó nằm ẩn mình trong một khu dân cư đông đúc, xung quanh là những ngôi nhà riêng có thể làm ổ cho các tay súng bắn tỉa của đối phương. Một số ngôi nhà đủ gần để ném lựu đạn qua cửa sổ từ bên kia đường. Arestovych nói: “Nơi này rất rộng, “Chúng tôi thậm chí không có các khối bê tông để chặn ngang đường phố.”

Ở một nơi nào đó bên ngoài thủ đô, một boongke an toàn đang chờ đợi Tổng thống, được trang bị để chống lại một cuộc bao vây kéo dài. Zelensky từ chối đến đó. Thay vào đó, vào đêm thứ hai của cuộc xâm lược, trong khi các lực lượng Ukraine đang chiến đấu với quân Nga trên các đường phố gần đó, Tổng thống quyết định đi bộ ra ngoài sân và quay một video trên điện thoại của mình. “Tất cả chúng tôi đều ở đây,” Zelensky nói sau khi điểm danh các quan chức bên cạnh. Họ mặc áo phông và áo khoác màu xanh lục quân đội sẽ trở thành quân phục thời chiến của họ. “Bảo vệ nền độc lập của chúng ta, đất nước của chúng ta.”

Đến lúc đó, Zelensky hiểu rõ vai trò của mình trong cuộc chiến này. Đôi mắt của mọi người và phần lớn thế giới đều dán chặt vào ông ấy. “Bạn hiểu rằng họ đang quan sát,” ông nói. “Bạn là một biểu tượng. Bạn cần phải hành động theo cách mà nguyên thủ quốc gia phải hành động ”.

Khi ông ấy đăng đoạn clip dài 40 giây lên Instagram vào ngày 25 tháng 2, cảm giác thống nhất mà nó thể hiện có một chút khác biệt. Zelensky đã được thông báo một số quan chức và thậm chí cả sĩ quan quân đội đã bỏ trốn. Ông  không đáp lại bằng những lời đe dọa hay tối hậu thư. Nếu họ cần một thời gian để sơ tán gia đình, ông ấy đã cho phép. Sau đó, ông yêu cầu họ trở lại chỗ làm việc của họ. Hầu hết trong số họ đã trở lại.

Những người khác tình nguyện sống trong boongke của dinh thự tổng thống. Serhiy Leshchenko, một nhà báo và nhà lập pháp nổi tiếng, đã đến vài ngày sau cuộc xâm lược để giúp nhóm chống lại những thông tin sai lệch của Nga . Anh ta phải ký một thỏa thuận không tiết lộ, cấm chia sẻ bất kỳ chi tiết nào về thiết kế, vị trí hoặc tiện nghi của boongke. Tất cả cư dân của nó đều bị ràng buộc bởi lời cam kết giữ bí mật này. Họ thậm chí không được phép nói về thức ăn họ ăn ở dưới đó.

Sự cô lập của nó buộc đội của Zelensky phải trải nghiệm cuộc chiến qua màn hình của họ, giống như phần còn lại của chúng tôi. Các cảnh quay về các trận chiến và các cuộc tấn công bằng tên lửa có xu hướng xuất hiện trên mạng xã hội trước khi quân đội có thể báo cáo cho Zelensky về những sự kiện này. Điển hình là việc Tổng thống và các nhân viên của ông ấy tập trung quanh điện thoại hoặc máy tính xách tay trong boong-ke, nguyền rủa những hình ảnh tàn phá hoặc cổ vũ một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái vào xe tăng Nga.

“Đây là một trò yêu thích,” Leshchenko nói với tôi, chạy một đoạn clip về một chiếc trực thăng của Nga bị nổ tung trên bầu trời. Memes và video lan truyền là nguồn thu hút thường xuyên, cũng như các bản ballad về chiến tranh mà người Ukraine đã viết, ghi lại và đăng trực tuyến. Một trong số họ đã đi ghi thế này:

“Hãy nhìn xem người dân của chúng ta, cách mà tất cả Ukraine Thống nhất thế giới chống lại người Nga. Chẳng bao lâu nữa, tất cả người Nga, họ sẽ ra đi Và chúng ta sẽ có hòa bình trên toàn thế giới”.

Không lâu sau, Zelensky nhất quyết muốn tự mình đi xem thực địa . Vào đầu tháng 3, khi người Nga vẫn đang pháo kích vào Kyiv và cố gắng bao vây thủ đô, Tổng thống đã bí mật lái xe rời khỏi dinh thự của mình, cùng với hai người bạn của ông và một đội vệ sĩ nhỏ. Yermak, chánh văn phòng cho biết: “Chúng tôi đã quyết định ra đường. Không có ai được mang máy ảnh. Một số trợ lý thân cận nhất của Zelensky chỉ biết về chuyến đi gần hai tháng sau đó, khi ông ấy kể lại nó trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi.

Đi về phía bắc từ Phố Bankova, cả nhóm đến một cây cầu bị sập đánh dấu tiền tuyến ở rìa thành phố. Đây là lần đầu tiên Zelensky nhìn cận cảnh tác động của cuộc giao tranh. Ông ngạc nhiên trước kích thước của một miệng hố do một vụ nổ để lại trên đường. Khi họ dừng lại để nói chuyện với quân đội Ukraine tại một trạm kiểm soát, các vệ sĩ của Zelensky, anh ta nói, “như đang mất trí.” Tổng thống không có lý do gì bức thiết khi phải ở gần với các vị trí của Nga. Ông ấy nói rằng ông chỉ muốn nhìn và nói chuyện với những người ở tiền tuyến.

Vài ngày sau, Zelensky đi một chuyến mà các trợ lý gọi là “chuyến đi borscht.” Tại một trạm kiểm soát gần rìa thành phố, Tổng thống đã gặp một người đàn ông mang một chậu borscht tươi cho quân đội mỗi ngày. Họ đứng đó, trong tầm bắn của các tay súng bắn tỉa và pháo binh của đối phương, ăn một bát súp với bánh mì, nói về Liên Xô và những gì người Nga đã trở thành kể từ khi nó sụp đổ. “anh ta nói với tôi rằng anh ấy ghét người Nga đến nhường nào,” Zelensky nhớ lại. Sau đó, người đầu bếp đi đến thùng xe của anh ta và rút ra một số huy chương mà anh ta đã có được khi phục vụ trong quân đội Liên Xô. Cuộc trò chuyện đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Zelensky.

Những cuộc đi chơi như vậy rất hiếm. Mặc dù nhận được thông tin cập nhật thường xuyên từ các tướng lĩnh của mình và đưa ra những chỉ dẫn rộng rãi cho họ, Zelensky không giả vờ là một người am hiểu chiến thuật. Bộ trưởng Quốc phòng của ông hiếm khi ở bên cạnh ông, cũng không có bất kỳ chỉ huy quân sự hàng đầu của Ukraine nào khác. Arestovych, cố vấn của ông về các vấn đề quân sự cho biết: “Ông ấy để họ chiến đấu”.

Những ngày của ông là một chuỗi liên tiếp của các phát biểu, các cuộc họp và các cuộc phỏng vấn, thường được thực hiện thông qua màn hình của máy tính xách tay hoặc điện thoại. Các cuộc gọi lịch sự chiếm nhiều thời gian, chẳng hạn như một buổi Zoom với các diễn viên Mila Kunis và Ashton Kutcher, những người đã quyên góp tiền cho Ukraine thông qua chiến dịch GoFundMe . Trước khi có bài phát biểu hàng đêm với quốc dân, Zelensky sẽ đặt ra các chủ đề trong cuộc trò chuyện với nhân viên của mình. Dasha Zarivna, một cố vấn truyền thông, cho biết: “Rất thường mọi người hỏi ai là người viết bài phát biểu của Zelensky. “Người chính là ông ấy,” cô nói. “Ông ấy đảm đương mọi việc.”

Trong suốt tháng 3 và đầu tháng 4, Zelensky trung bình có khoảng một bài phát biểu mỗi ngày, đề cập đến các địa điểm khác nhau như quốc hội Hàn Quốc, Ngân hàng Thế giới và Lễ trao giải Grammy. Mỗi người đều được tạo ra với tâm trí khán giả của ông ấy. Khi phát biểu trước Quốc hội Hoa Kỳ, ông đã nói đến Trân Châu Cảng và vụ 11/9. Quốc hội Đức đã nghe ông nói về lịch sử của Thảm sát Holocaust và Bức tường Berlin.

Vào đầu tháng 4 , nhóm nghiên cứu bắt đầu nổi lên thường xuyên hơn từ boongke. Các lực lượng Ukraine đã đánh lui kẻ thù từ các vùng ngoại ô của Kyiv, và người Nga đang chuyển lực lượng của họ sang trận chiến phía đông. Vào ngày thứ 40 của cuộc xâm lược, Zelensky thực hiện một chuyến đi khác bên ngoài khu phức hợp, lần này với máy ảnh theo sau. Sáng hôm đó, ông đã ngồi trong một đoàn xe bọc thép tới Bucha, một thị trấn đi lại khá xa, nơi quân đội Nga đã tàn sát hàng trăm thường dân .

Zelensky nói, thi thể của họ bị vứt rải rác quanh thị trấn, “được tìm thấy trong thùng, tầng hầm, bị bóp cổ, tra tấn”. Gần như tất cả đều có vết thương do đạn bắn chết người. Một số đã nằm trên đường phố trong nhiều ngày. Khi Zelensky và nhóm của ông ấy nhìn thấy những hành động tàn bạo cận kề, nỗi kinh hoàng của họ nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ. David Arakhamia, người mà Zelensky đã chọn để dẫn đầu các cuộc đàm phán với người Nga, nói: “Chúng tôi muốn ngừng tất cả các cuộc đàm phán hòa bình. “Tôi thậm chí không thể nhìn thẳng vào mặt họ.”

Vào ngày 8/4, trong khi các nhà điều tra vẫn đang khai quật những ngôi mộ tập thể ở Bucha , tên lửa của Nga đã tấn công một nhà ga xe lửa ở Kramatorsk , miền đông Ukraine. Hàng nghìn phụ nữ, trẻ em và người già đã tập trung với hành lý và vật nuôi của họ, hy vọng bắt được các chuyến tàu sơ tán. Các tên lửa đã giết chết ít nhất 50 người và hơn một trăm người khác bị thương. Vài đứa trẻ bị mất chân tay.

Zelensky biết về vụ tấn công thông qua một loạt ảnh chụp tại hiện trường và chuyển cho ông vào sáng hôm đó. Một điều đọng lại trong tâm trí ông, hình ảnh một người phụ nữ đã bị cụt đầu bởi vụ nổ. “Cô ấy đã mặc những bộ quần áo sáng sủa, đáng nhớ này,” ông nói. Ông không thể rũ bỏ hình ảnh chiều hôm đó, khi bước vào một trong những cuộc họp quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình. Ursula von der Leyen, quan chức hàng đầu của EU, đã đến Kyiv bằng tàu hỏa để giúp Ukraine nhanh chóng trở thành thành viên. Đất nước đã chờ đợi cơ hội này trong nhiều thập kỷ. Nhưng khi thời khắc cuối cùng cũng đến, Tổng thống không thể ngừng nghĩ về người phụ nữ không đầu trên mặt đất đó.

Khi bước lên bục cạnh Von der Leyen, khuôn mặt của ông ấy tái xanh và năng khiếu diễn thuyết thường thấy của anh ấy đã khiến ông ấy thất bại. Ông thậm chí không thể tập trung tâm trí để đề cập đến vụ tấn công tên lửa trong nhận xét của mình. “Đó là một trong những lần khi tay và chân của bạn đang làm một việc, nhưng đầu của bạn không nghe,” sau này ông ấy nói với tôi. “Bởi vì đầu của bạn ở đó ở nhà ga, và bạn cần phải có mặt ở đây.”

Chuyến thăm là chuyến đầu tiên trong cuộc đi của các nhà lãnh đạo châu Âu bắt đầu đến Kyiv vào tháng Tư. Điện thoại thông minh không được phép vào bên trong khu nhà trong những chuyến thăm này. Một nhóm lớn các tín hiệu điện thoại, tất cả đều truyền từ một nơi, có thể cho phép máy bay không người lái giám sát của đối phương xác định chính xác vị trí tập hợp. “Và sau đó: boom,” một lính canh giải thích, dùng tay lần theo đường vòng cung của tên lửa.

Zelensky và nhóm của ông vẫn dành hầu hết các đêm và tổ chức một số cuộc họp trong boongke bên dưới khu nhà. Nhưng sự rút lui của người Nga đã cho phép họ làm việc trong những căn phòng bình thường của họ, trông giống như những gì họ đã làm trước chiến tranh. Một sự khác biệt rõ ràng là bóng tối. Nhiều cửa sổ được bao phủ bằng bao cát. Đèn được tắt để gây khó khăn hơn cho các tay súng bắn tỉa của đối phương. Các biện pháp phòng ngừa khác không có ý nghĩa rõ ràng. Các lính canh đã tháo bỏ đèn từ thang máy dẫn lên văn phòng điều hành. Một mớ dây lòi ra từ những cái lỗ nơi chúng đã ở, và các trợ lý của Zelensky đi lên và xuống trong bóng tối. 

Những ngày tôi đến khu nhà một mình, tâm trạng thoải mái hơn. Người phục vụ phủi bụi tủ và đặt lớp lót mới vào thùng rác. Lần đầu tiên tôi ngạc nhiên khi thấy máy dò kim loại và máy X-quang được rút phích cắm ở lối vào trong khi một người gác cổng làm việc xung quanh chúng bằng cây lau nhà. Sau đó, cảm thấy bình thường khi một người bảo vệ mệt mỏi nhìn vào túi của tôi và cho tôi đi qua.

Ở tầng trên, chiến tranh bắt đầu xa dần. Mykhailo Podolyak, một trong tứ cố vấn thân cận nhất của Tổng thống, đã từ chối bịt các cửa sổ trong văn phòng của ông. Anh ấy thậm chí còn không đóng màn cửa. Khi anh ấy mời tôi đến gặp anh ấy vào một ngày tháng Tư, căn phòng rất dễ tìm, vì bảng tên của anh ấy vẫn còn trên cửa. “Chúng tôi đi xuống cầu thang khi nghe thấy tiếng còi báo động của cuộc không kích,” anh ta nhún vai giải thích, đề cập đến boongke. “Nhưng đây là văn phòng của tôi. Tôi thích nó ở đây. ”

Niềm tin như vậy vào hệ thống phòng không của Kyiv có vẻ như là một cơ chế đối phó, là con đẻ của sự thách thức và từ chối. Không có cách nào để ngăn chặn loại tên lửa siêu âm mà Nga đã triển khai chống lại Ukraine. Kinzhal – cái tên có nghĩa là Dao găm trong tiếng Nga – có thể di chuyển với tốc độ gấp 5 lần tốc độ âm thanh trong khi lạng lách để tránh các tên lửa đánh chặn. Nó cũng có thể mang một trong những đầu đạn hạt nhân của Nga. Nhưng Podolyak không thấy có ích gì khi dựa vào thông tin này. “Cuộc tấn công sắp diễn ra,” anh ấy nói với tôi. “Họ sẽ đánh chúng ta ở đây, và tất cả sẽ chỉ còn là đống đổ nát.” Không có sự sợ hãi trong giọng nói của anh ấy khi anh ấy nói điều này. “Chúng ta có thể làm gì?” anh ấy hỏi. “Chúng tôi phải tiếp tục làm việc.”

Thuyết định mệnh hoạt động như một nguyên tắc tổ chức. Một số biện pháp phòng ngừa thô sơ — cổng có rào chắn, áo chống đạn — cảm thấy cần thiết trong giai đoạn mở đầu của cuộc chiến. Sau đó, khi không còn nguy cơ lính biệt kích Nga xông qua các cánh cửa nữa, đội của Zelensky hiểu rằng việc phòng thủ như vậy cuối cùng cũng vô ích. Họ đang phải đối mặt với một kẻ xâm lược với một kho vũ khí hạt nhân. Họ đã quyết định không chạy. Giấu giếm để làm gì?

Zelensky hiện làm việc thường xuyên nhất trong Phòng Tình huống của khu phức hợp, nơi không nằm dưới lòng đất cũng như không được kiên cố. Đó là một phòng họp không có cửa sổ với một điểm tô điểm: một chiếc đinh ba, biểu tượng của nhà nước Ukraine, phát sáng trên bức tường phía sau ghế của Zelensky. Các màn hình lớn chạy dọc theo các bức tường khác và một camera quay mặt về phía Tổng thống từ chính giữa bàn hội nghị. Vào khoảng 9 giờ sáng ngày 19 tháng 4, khuôn mặt của các tướng lĩnh và cục trưởng tình báo của ông ta lấp đầy các màn hình trước Zelensky.

Qua đêm, Tổng thống đã có một bài phát biểu video trước quốc dân, tuyên bố bắt đầu trận chiến ở miền đông Ukraine. Bây giờ ông muốn biết nơi giao tranh khốc liệt nhất, quân của anh đã rút lui ở đâu, ai đã đào ngũ, họ cần giúp đỡ gì và họ đã tiến tới đâu. “Tại một số điểm nhất định ở phía đông, điều đó thật điên rồ,” ông nói với tôi sau đó vào ngày hôm đó, tóm tắt cuộc họp giao ban của các tướng lĩnh. “Thực sự khủng khiếp về tần suất các cuộc tấn công, hỏa lực pháo binh hạng nặng và tổn thất.”

Trong hơn một tháng, Zelensky đã nhắn tin với hai chỉ huy Ukraine. Họ là những người bảo vệ cuối cùng của Mariupol , thành phố có nửa triệu dân mà người Nga đã bao vây khi bắt đầu cuộc xâm lược. Một lực lượng nhỏ vẫn đang cầm cự bên trong một nhà máy thép khổng lồ. Một trong những thủ lĩnh của họ, Thiếu tá Serhiy Volynsky của Lữ đoàn Thủy quân Lục chiến Biệt động 36, đã liên lạc với Zelensky trong nhiều tuần. Zelensky nói với tôi: “Bây giờ chúng tôi đã biết rõ về nhau. Hầu hết các ngày họ đều gọi điện hoặc nhắn tin cho nhau, đôi khi là nửa đêm. Ngay từ sớm, người lính đã gửi cho Tổng thống một bức ảnh tự chụp mà họ đã chụp cùng nhau từ rất lâu trước khi cuộc xâm lược xảy ra. “Chúng tôi thậm chí còn ôm nhau ở đó, như những người bạn,” anh ấy nói.

Cuộc tấn công của Nga vào Mariupol đã khiến lữ đoàn bị tiêu diệt. Zelensky nói với tôi khoảng 200 quân của nó đã sống sót. Trước khi tìm được nơi trú ẩn và nguồn cung cấp bên trong nhà máy thép, họ đã hết thức ăn, nước uống và đạn dược. “Họ đã gặp rất nhiều khó khăn,” Zelensky nói. “Chúng tôi đã cố gắng hỗ trợ cho nhau.”

Nhưng có rất ít điều Zelensky có thể tự mình làm được. Ukraine không có đủ vũ khí hạng nặng để đột phá vòng vây Mariupol. Ở phía đông, lực lượng Nga có lợi thế rõ ràng. Yermak nói: “Họ đông hơn chúng tôi vài lần.

Trong hầu hết các cuộc trò chuyện với các nhà lãnh đạo nước ngoài, Zelensky đều yêu cầu các loại vũ khí có thể giúp san bằng tỷ lệ cược. Một số quốc gia, như Mỹ, Anh và Hà Lan, đã đồng ý cung cấp chúng. Những người khác dao động, nghiêm trọng nhất là người Đức. “Với người Đức, tình hình thực sự khó khăn,” Zelensky nói. “Họ đang hành động như thể họ không muốn đánh mất mối quan hệ với Nga.” Đức phụ thuộc vào Nga về rất nhiều nguồn cung cấp khí đốt tự nhiên . Zelensky nói: “Đó là chủ nghĩa thực dụng của người Đức. “Nhưng chúng tôi phải trả giá rất nhiều.”

Ukraine đã thể hiện rõ sự thất vọng của mình. Vào giữa tháng 4, Tổng thống Đức Frank-Walter Steinmeier đang trên đường đến thăm Kyiv thì đội của Zelensky yêu cầu ông không đến.

Đôi khi sự thẳng thừng của Tổng thống có thể giống như một sự sỉ nhục, như khi ông nói với Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc rằng nó nên xem xét việc tự giải tán. Olaf Scholz , Thủ tướng Đức, nói với tôi rằng ông ấy sẽ đánh giá cao nếu Steinmeier được mời đến Kyiv “như những gì anh ấy vốn có, một người bạn”. Nhưng Zelensky đã học được rằng những yêu cầu thân thiện sẽ không giúp Ukraine có được vũ khí cần thiết. Đó là cách Zelensky hiểu rõ trách nhiệm cốt lõi của mình. Không phải với tư cách là một chiến lược gia quân sự được trao quyền để di chuyển các tiểu đoàn xung quanh bản đồ, mà là một người giao tiếp, một biểu tượng sống của nhà nước, người có khả năng thu hút và thu hút sự chú ý của thế giới sẽ giúp xác định quốc gia của anh ta sống hay chết.

Các trợ lý của ông nhận thức sâu sắc về sứ mệnh đó, và một số đưa ra những đánh giá trái chiều về Zelensky. “Đôi khi anh ấy nhập vai và bắt đầu nói chuyện như một diễn viên đóng vai Tổng thống,” Arestovych, người từng là một diễn viên sân khấu ở Kyiv trong nhiều năm, nói. “Tôi không nghĩ rằng điều đó giúp ích cho chúng tôi.” Ông nói, chỉ khi Zelensky kiệt sức thì chiếc mặt nạ mới không xuất hiện. “Khi anh ấy mệt mỏi, anh ấy không thể diễn. Anh ấy chỉ có thể nói ra suy nghĩ của mình, ”Arestovych nói với tôi. “Khi là chính mình, anh ấy gây ấn tượng lớn nhất là một người đàn ông chính trực và nhân văn.”

Có lẽ thật may mắn cho tôi khi được gặp Tổng thống vào cuối một ngày rất dài. Gần hai tháng sau cuộc xâm lược, ông đã thay đổi. Trên khuôn mặt ông xuất hiện những nếp nhăn mới, và ông không còn tìm kiếm các cố vấn trong phòng khi xem xét câu trả lời cho một câu hỏi. “Tôi đã già đi,” ông thừa nhận. “Tôi đã già đi từ tất cả sự khôn ngoan mà tôi không bao giờ muốn. Đó là sự khôn ngoan gắn liền với số người đã chết, và sự tra tấn mà binh lính Nga đã gây ra. Đó là loại trí tuệ, ”ông nói thêm, tiếp tục. “Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ có mục tiêu đạt được kiến ​​thức như thế.”

Nó khiến tôi tự hỏi liệu ông ấy có hối hận về sự lựa chọn mà ông ấy đã đưa ra cách đây ba năm hay không, vào khoảng thời gian chúng tôi gặp nhau lần đầu. Chương trình hài kịch của ông ấy đã thành công vang dội. Đứng trong phòng thay đồ, ông vẫn rạng ngời trước sự ngưỡng mộ của đám đông. Bạn bè đợi ở hậu trường để bắt đầu bữa tiệc sau đó. Người hâm mộ tập trung bên ngoài để chụp ảnh cùng ông. Đây chỉ là ba tháng kể từ khi ông tranh cử tổng thống, khi chưa quá muộn để Zelensky quay trở lại.

Nhưng ông không hối hận về sự lựa chọn của mình, ngay cả với nhận thức muộn màng của cuộc chiến. “Không một giây nào,” ông nói với tôi trong dinh thự tổng thống. Ông không biết chiến tranh sẽ kết thúc như thế nào, hay lịch sử sẽ mô tả vị trí của ông trong đó như thế nào. Trong thời điểm này, ông chỉ biết Ukraine cần một Tổng thống thời chiến. Và đó là vai diễn mà ông ấy định đóng.

SIMON SHUSTER / KYIV

https://www.facebook.com/photo/?fbid=533032928173310&set=pcb.2826656357477993

——————————