THÁI HẠO: PHÁT BIỂU NHẬN GIẢI THƠ VĂN VIỆT LẦN THỨ BẢY

    0
    0

    Khanh Nguyen

    ————-

    Giải thưởng thơ của Văn Việt là điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

    Người làm Thơ như mở một cái van, hay như sự đổ vỡ những bình yên trong nội tâm mà mảnh vỡ là những lời không đoán định, tôi có thể nghĩ gì khi đến bản thân còn không thuộc nổi một bài thơ mà mình đã viết ra?

    Tôi chưa bao giờ cấp cho Thơ một ý nghĩa to tát nào. Vì như một kẻ nhút nhát, tôi đã không tìm kiếm nó, là do Thơ tự đến. Tôi chỉ làm một người ghi chép, rối rít trên những ngón tay.

    Những sự “chắp nhặt dông dài” ấy, may thay, đã nhiều phen cứu tôi khỏi cơn nguy khốn.

    Cách tân ư? Tôi cũng không biết đến điều ấy. Những vần điệu du dương thủa trước không thể nào cất lên được nữa khi trái tim luôn đập những nhịp loạn cuồng. Thơ tự do không phải là một vấn đề kỹ thuật, đó là âm giai của thời thế, của lòng người ly tán hoang mang.

    “Điệu ngâm” là một cái gì thật xa xỉ, ai có thể ngồi làm “phu chữ” mà nắn nót gieo vần khi ngoài kia những đoàn người loạng choạng bồng bế dắt nhau đi trong đêm tối hoang vu, khi những mảnh đất bỏ hoang và biển chết, rừng khô?

    Khi mà biên giới của Thơ đã không còn, tôi đỏ mặt trước danh hiệu nhà thơ. Tôi đã viết chúng vào lúc mà mọi hình thức ngôn ngữ đều bất lực. Ngay chính trong thời khắc ấy, nó đã đến như một niềm an ủi. Chúng tôi gặp nhau như một cuộc sắp đặt của số phận không hẹn ước thề nguyền. Đến rồi đi, không ai nợ nhau một điều gì. Và tôi đã quên tất cả.

    Xin đừng đề nghị tôi đọc những bài thơ của mình, vì chúng đã trở thành kẻ lang thang không nhà sau phút giây chào đời trong nguy nan sinh nở. Tôi có thể không bao giờ làm thơ nữa, cũng có thể viết hàng nghìn câu vào một ngày mai nào đó, không biết được.

    Tôi không muốn dùng Thơ như những viên đạn để bắn vào cuộc đời, vì Thơ không phải thuốc súng. Thơ vô can và không cần phải mang vác một sứ mệnh nào. Khi những đau khổ đã chấm dứt thì Thơ cũng giã biệt con người. Không phải vì Thơ đã xoa dịu, nghệ thuật là vô dụng, nó hoàn toàn không biết gì về những sứ mạng cồng kềnh kia. Nếu có một tham vọng nào đó luồn lách trong những dòng Thơ, Thơ đã đánh mất chính mình.

    Một khi phải làm Thơ, đó là dấu hiệu đáng thương hại của một con người. Nó nổ ra từ phía trong, đôi khi làm chúng ta đau đến rã rời. Tôi chỉ muốn sống như một bài thơ chứ không muốn sống để làm thơ.

    Cứ mỗi khi tôi cúi xuống và hôn lên bông hoa bên thềm nhà, Thơ sẽ vắng mặt.

    Nghệ thuật tỉ lệ nghịch với hạnh phúc của con người. Đừng ca ngợi nghệ thuật, vì đó là nước mắt. Làm thơ là một tai nạn của tâm hồn.

    Phần thưởng cho Thơ chính là một lời chia buồn, chân thành và xúc động. Và ngay ở chỗ này, chúng ta đã gặp được nhau, Thơ rút lui để nhường lại chiếc ghế cho những hồn cô độc, để nhường chỗ cho những giao cảm vô ngôn. Nếu có sức mạnh nào đó của Thơ, thì đây chính là khuôn mặt của nó – mang chúng ta lại gần nhau. Rồi tan đi cùng với những gánh nặng của nghĩ suy trong cuộc hiện sinh này.

    Thái Hạo

    (Thái Hạo là bút danh, quê Thanh Hóa, tốt nghiệp sư phạm tại Đại học Sư phạm Huế, ngành ngữ văn. Từng làm giáo viên và hiện đã nghỉ việc. Viết báo, phê bình văn học, làm thơ và làm vườn)

    —————–

    NHỮNG NGÓN TAY TRÊN SMARTPHONE

    Những ngón tay trượt trên màn hình điện thoại thông minh nhẵn thín

    Trượt dài

    sấp ngửa

    Những ngón tay lao đi trên xanh đỏ tím vàng

    Trên áo dài

    Trên thiếu nữ khỏa thân

    Trên những thân hình biến dạng nằm dưới gầm xe tải

    Những tiếng gào câm

    đường chữ đen vỡ nét

    Trên thù hận mắt quỷ sâu hoắm

    Trên những cặp đôi làm tình

    nhàu nát giấy dó

    Những ngón tay đỏ chót sạch bóng

    ơ hờ

    lướt qua dưới khóc cười kêu thét

    Những ngón tay thả trái tim đỏ chói

    giãy giụa

    Những ngón tay chọc vào giận dữ phẫn nộ

    vỡ màn hình

    Những ngón tay biến mất

    chỉ còn thảo nguyên hun hút

    chỉ còn cánh đồng hoa cúc vàng võ trong mắt nhớ

    Ngón tay sững sờ

    bàng hoàng dáng mẹ lưng còng cúi sấp trên đường nhựa nóng

    hai đầu đòn gánh quẫy cong ráng chiều rách nát

    Những ngón tay lao lên phía trước rồi ngập ngừng rơi vào quá khứ

    Rơi vào những vết máu

    Rơi vào tiếng cười khanh khách của người con gái điên dại trên phố

    Rơi vào những nấm mồ xếp hàng thẳng tắp như những con bọ trong sớm mai

    Đợi mặt trời

    vỡ nắng

    Những ngón tay đổ gục

    khóc than

    Những ngón tay miên man

    ngực trần

    Những ngón tay vằn đường vân ngang dọc lẫn với những vết xước

    Nhận dạng

    Tù ngục chung thân

    Tử hình

    Những ngón tay mê sảng

    trên nền trắng hư vô

    Khô khốc

    Mỏi nhừ tháng năm

    Gió thổi.

    ———————-

    MỘNG DU

    Trong cơn mưa trưa hè

    tôi nằm giữa chiếc chòi tranh không có vách

    Cố ngủ

    Để mơ về những hạt bắp nảy mầm còn dang dở trong giấc mộng đêm qua

    Những hạt bắp như những chiếc răng cửa

    Vỡ đất

    đâm thủng ánh mặt trời

    đứng múa trong mưa trong gió rồi trổ cờ như lau trắng dưới chân cỏ dại

    *

    Những hạt bắp như những chiếc răng ngày xưa lung lay mà bố tôi giật văng ra khỏi chân răng tôi

    Và ném lên mái nhà

    Ném xuống gầm giường

    Gọi chuột

    Rúc rích

    Những chiếc răng mọc lên từ thịt đỏ chót

    Mọc lên từ hư không

    Trắng

    như nụ lài

    *

    Những chiếc răng về đâu

    Mắt bố giờ đã mờ

    Những chiếc răng lung lay như lũy tre gió thổi

    Bên miệng vực

    Những móng tay móng chân và tóc

    cả một đoạn ruột thừa của tôi

    Chúng đã đi đâu?

    *

    Tôi đi đâu

    Đôi mắt lang thang

    Hai tai này đi hoang

    Cỏ tranh sắc như lưỡi lam

    Cắt những vết máu li ti trên ống chân

    Như những nhị hoa màu đỏ mọc trên thân thể tôi

    *

    Tôi đến từ một nơi nào xa lắm

    Giữa những linh hồn quờ quạng

    Tôi theo một lối nhỏ đi ra

    Và tôi gặp mẹ tôi

    Nước mắt đầm đìa

    *

    Tôi ở đây giữa những tiếng búa đóng đinh trên gỗ

    và tiếng sống dao gõ vào thân tre già

    Tôi nghe tiếng rao của người mua chó

    Và tiếng chó sủa

    Cả những tiếng rên hư hử trong chiếc lồng sắt

    *

    Tôi băng qua cánh đồng cỏ tranh nở bông trắng xóa

    Lá cỏ sắc cắt vào hai chân và hai bàn tay tôi

    Cánh đồng mênh mông

    Nên máu rướm đỏ cả tứ chi

    Tôi lội tắt để về thung lũng

    Ở đó có dòng suối trong vắt chảy trên đá cuội

    Có vạt sim tím trái chín béo núc

    Có những con mang vểnh tai nghe gió

    Cô gái chạy như bay trên cỏ bàn chầu

    Váy trắng vướng vào mây trắng

    Tôi vục hai bàn tay vào nước suối

    Tôi muốn được nằm ở đây

    Và ngủ trên đám cỏ

    suốt mùa hè này

    *

    Tôi tỉnh dậy

    Ngoài trời nắng chang

    Mưa đã hết từ bao giờ

    Hai con chó nhỏ vẫn nằm ngủ

    Giật mình trong mơ.

    Phương Nam, 2020