Văn Cao 100 năm! 

0
38
Chương trình Kỷ niệm 100 năm sinh nhật nhạc sĩ Văn Cao.
   

Vu Hoai Thu cùng với Vũ Thư HiênMylan Vu

“Tôi thấy chẳng có cái gì tôi làm được tới nơi tới chốn cả”

Chỉ “chẳng tới nơi tới chốn” như thế, ông đã là nhạc sĩ hàng đầu, thiên tài về âm nhạc, thơ ca và hội hoạ của nhiều thế hệ.

Khi tôi còn bé, sau khi bố về, nhà tôi luôn có khách của bố tới chơi, có thể chia làm hai loại: khách lĩnh vực kinh tế (nói thế cho sang chút ), và khách văn nghệ sĩ, nhận biết rất dễ qua ấn tượng đầu tiên: cách ăn mặc.

Nhạc sĩ Văn Cao và Nhà văn Vũ Thư Hiên.

Thường, các văn nghệ sĩ ngày đó ông nào cũng nghèo, bác Văn (Văn Cao) tất nhiên là nằm trong số đó. Dẫn cái xe đạo cũ kêu lọc xọc vào sân nhà tôi, nghe tôi chào và gọi với lên gác: “bố ơi bác Văn đến” trước khi nhảy chân sáo đi chơi, bác cười thật hiền với tôi, đi từng bước chân gầy guộc lên các bậc thang hơi cao hơn bình thường của căn gác. Nghe bạn thân tới, bố tôi thế nào cũng mang ra chai rượu, 2 cái chén hạt mít, rồi hai ông, sau đó có thể có thêm vài ông nữa, ngồi say sưa đàm đạo về nghệ thuật, nhạc hoạ, thơ ca.

 Các bạn văn nghệ sĩ của bố ông nào cũng hiền, chắc chẳng bao giờ có thể làm hại ai, cho dù bị người ta hại trước. Bác Văn, trong mắt của tôi, là một trong hai người hiền nhất mà tôi được biết. Ông gầy gò, nhỏ thó, đồ ông mặc luôn rộng so với ông, tôi nghĩ, chắc ngay cả cỡ nhỏ nhất, ông mặc vẫn rộng. Ông luôn luôn cười hiền lành dưới bộ râu dài và tóc cũng dài, mà hồi đó đã bạc rồi. Thật giống ông tiên vẽ trong truyện cổ tích, cũng râu tóc dài và hiền lành như thế.

Nhà văn Vũ Thư Hiên dự Chương trình Kỷ niệm 100 năm nhạc sĩ Văn Cao.

Với tôi lúc đó, tất nhiên tôi biết ông là nhạc sĩ, ông là tác giả cùa Quốc ca. Tôi biết, ông có vẽ và vẽ rất đẹp, ông vẽ minh hoạ bìa sách để có thêm chút tiền, nhưng chỉ khi ông thật túng. Tôi biết, ông làm thơ, vì ông hay đọc thơ khi nhâm nhi rượu không mồi. Nhưng tôi chỉ biết đến thế, không hơn!

Bố tôi quyết định vào Sài gòn, hôm chia tay bố, bác khóc, nhìn ông già khóc vì sắp phải xa bạn thân, thật là thương! Bác yêu quý bố tôi, cũng như bố tôi yêu quý bác vậy, nhận tháng lương đầu tiên khi đi làm công nhân ép mủ cao su, bố tôi mua ngay chút rượu cho ông. Nhà tôi có khó khăn thế nào, khi ông tới sẽ luôn có rượu mời ông. 

Đêm nhạc đầu tiên sau bao năm chỉ có thể vẽ và làm thơ cho mình, là đêm nhạc riêng của bác tại Sài gòn. Ngồi hàng đầu nghe bạn thân phát biểu lời nói đầu, bác lại khóc! 

Và hôm nay, người ngồi dưới mà chảy nước mắt, không phải là bác nữa, mà là ông bạn của bác đấy! Kỷ niệm 100 năm sinh nhật bác, ông bạn già của bác đã có mặt: thương bác, mừng cho sự tôn vinh xứng đáng, và tự hào! 

Còn tôi , tôi cũng vô cùng vô cùng tự hào vì Việt nam có một nhạc sĩ tài năng, một hoạ sĩ, một nhà thơ lớn, và hơn cả,  một tâm hồn Việt tuyệt vời, là bác!

Advertisement
   

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here