CHÍ PHÈO BỊ ĐUỔI RA KHỎI SÁCH GIÁO KHOA

    0
    4

    Fb Luật sư Bình An

    Sáng mùa đông buốt giá

    Cầm chai đế trên tay

    Chí Phèo đi tìm Nở…

    Ủ rủ cả mặt mày

    Gặp Nở sau cối xay, 

    Chí cầm tay nghẹn giọng :

    – Bọn nửa mùa đứt gióng

    Đuổi anh đi rồi em…!

    Đang nhai trầu lèm bèm…

    Nở đưa tay quẹt mỏ…

    – Cái làng này em đố

    Đứa nào dám đuổi anh…!

    – Em chưa rõ ngọn ngành,

    Lặng nghe anh kể đã…

    Chuyện chẳng có gì lạ,

    Ngành Giáo Dục nước ta…

    Đuổi Chí Phèo đi ra

    Khỏi Giáo Khoa Văn Học.. .!

    – Ôi lũ người ngu ngốc…

    Nở quyết đi theo anh

    Dẫu đạp nát non xanh…

    Vượt muôn trùng biển lớn…

    Lòng Nở này chỉ muốn

    Luôn mãi ở bên anh…

    Nở lại nấu cháo hành

    Mỗi lần Phèo quá chén…! 

    Lão Hạc đang nghe lén,

    Bước ra húng hắng ho :

    – Chú Chí mà đi mô…? 

    Cho lão đây theo với…! 

    Không còn sức mà đợi

    Con Vàng nó trở về..

    Bởi Bốt Bê Ô Tê (BOT) 

    Mọc đầy đuờng Quốc Lộ. 

    Cẩu tặc thì nở rộ 

    Như hoa lá mùa xuân.

    Mà các anh Công An,

    Lại rất ghiền thịt chó…!

    Tay vẫn cắp cái rổ

    Chị Dậu vội chạy vào :

    – Ra khỏi sách… đi đâu…?

    Phèo cho tui theo nhé…!

    Cái yếm nâu vẫn trễ

    Bởi đứt một bên dây

    Cụ Cố vừa quờ tay

    Nhưng chị giật lại đuợc.

    – Con Dậu này chỉ ước…

    Thoát xã hội này thôi

    Con và chó bán rồi,

    Giờ còn chi luyến tiếc.

    Ra ngoài đi ăn tiệc,

    Với các Sếp, các Quan

    Được trân trọng giữa bàn…

    Còn tiền boa tiền biếc…!

    Bá Kiến kia dù điếc,

    Cũng loáng thoáng nghe ra :

    – Cút khỏi Sách Giáo Khoa

    Mày rúc đâu hả Chí…?

    Tao về nói thằng Lý,

    Thu dọn đi cùng mày…

    Thiếu tiếng chửi của bay…

    Tao buồn đếch chịu nổi…!

    Đang bên vuờn hái ổi,

    Nghị Quế chõ mồm vào :

    – Ê… Cái lũ đầu trâu…!

    Bay chạy đâu được hả…?

    Chúng mày là tất cả…

    Hiện thực xã hội này,

    Để phê phán phơi bày…

    Bọn Thực Dân Phong Kiến.

    Nam Cao, Tất Tố đến…

    Mặt rầu rĩ u sầu :

    – Không còn hợp nữa đâu…

    Chí nó ra là đúng…!

    Bọn Phong Kiến tham nhũng…

    Chỉ vài hào thuế Đinh…

    Giờ xã hội văn minh…

    Những công trình nghìn tỷ

    Chúng chia nhau vàng ký

    Đô la chở ô tô

    Bọn lãnh đạo tham ô

    Cấp dưới càng vơ vét..

    Biệt phủ mươi ngàn mét

    Rì Sọt trăm héc ta.

    Rồi tài khoản chuyển qua

    Tận Nhà Băng Thuỵ Sỹ.

    Mỗi Quan vài nghìn tỷ…

    Dăm bảy cái Vila…

    Chưa kể cả loạt nhà…

    Cho mấy con bồ nhí..

    Rồi ăn nhậu lãng phí…

    Kiệt ngân khố Quốc Gia…

    Bọn Chí Phèo không ra

    Thì đâu còn chỗ đứng…?

    Bây giờ chống tham nhũng…

    Lấy Dòng Văn Học nào…?

    Rồi đặt tên ra sao…?

    Cho hợp thời, hợp thế…!

    Chẳng lẽ tên lại để :

    XÃ HỘI CHỦ NGHĨA – VĂN – 

    THIÊN ĐƯỜNG VÀ PHÊ PHÁN.

    Lắc đầu buồn ngao ngán…

    Lão hạc vội đi về

    Quần áo lão tua toe,

    Giữa gió đông tê tái.

    Túp lều tre không mái…

    Phên liếp cũng tan hoang…!

    Lão đau đớn bàng hoàng…

    Ngồi nhìn tô bả chó…

    Giữa trời đông buốt gió..

    Lão xa rời Dòng Văn

    Hiện Thực và Phê Phán

    Không một lời trối trăng…!

    HỒN VIỆT

    Ảnh minh hoạ st

    Hồng Quân Lê

    Cái dòng văn hiện thực

    Phê phán phong kiến thôi

    Giờ chủ nghĩa xã hội

    Không cần thiết nữa rồi

    Đảng ta đảng cách mạng

    Lãnh đạo phải quang vinh

    Nếu đem ra phê phán

    Là nói xấu đảng mình.

    Dù bây giờ xã hội

    Bá Kiến nhiều hơn xưa

    Ở ngoài đời thì được

    Chứ Tuyên giáo không ưa.

    Nên Phèo ra quán nhậu

    Chí ở lại thi đua

    Mai hết thời hết chức

    Chí Phèo lại dzô dzô..