Chỉ làm sói mới không bị tế thần – phần 3

0
10

 

Huỳnh Đức Thơ mới là kẻ có vấn đề bổ nhiệm đáng phải xem xét nhất, trong vòng chưa đầy 9 tháng y nhảy từ giám đốc sở lên phó chủ tịch, rồi chủ tịch thành phố. Lên chức trong bộ máy hành chính, cả ở trong đảng. Đà Nẵng chỉ quy định 15 uỷ viên thường vụ, lúc này một vị trí uỷ viên thường vụ đã được dành cho chỉ huy trưởng quân sự Đà Nẵng, nhưng Trần Thọ đã đưa Thơ vào để thành thế đã rồi. Sau đó Đà Nẵng đành phải nới rông phá quy định để đưa vị chỉ huy trưởng kia vào thành 16 uỷ viên thường vụ.

Tại sao Thơ 4 năm giữ chức giám đốc sở kế hoạch đầu tư, bỗng nhiên chỉ 9 tháng thành chủ tịch thành phố nhất là toàn qua phiên họp bất thường do Trần Thọ, một kẻ sắp về hưu đứng ra tổ chức. Trường hợp bổ nhiệm Thơ như thế không bị ai nói đến, thế mà những trường hợp nhỏ như Vũ Minh Hoàng ở ban chỉ đạo Tây Nam Bộ lại được báo chí rùm beng?

Nếu như Huỳnh Đức Thơ chạy chức tước, ăn chặn những doanh nghiệp trong nước, tống tiền các doanh nghiệp nước ngoài…tất cả đều quá quen thuộc ở bất cứ quan chức nào, nói ra cũng nhàm.

Nhưng một mình y chưa đủ, y còn để vợ bé của mình là Lê Thị Mỹ Hạnh sinh năm 1976 trú tại quận Ngũ Hành Sơn lúc Thơ làm chủ tịch ở đây.

Chuyện quan chức bồ nhí, con riêng là chuyện thường ngày, chỉ thị 05 của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về các cán bộ học tập đạo đức HCM cũng chỉ là hình thức ông dùng tiêu diệt đối thủ. Chứ với những người như Thơ thì cái chỉ thị 05 ấy chỉ là bùa dán đít mèo.

Nếu Lê Thị Mỹ Hạnh vợ bé của Thơ cùng Thơ có con riêng, nhận chu cấp từ ông chủ tịch tỉnh tháng trăm triệu và sống ung dung không tham vọng, có lẽ cũng không nhắc đến cô ta làm gì. Đời người phụ nữ như giọt mưa sa, hạt vào gác tía hạt ra ngoài đồng. Có người lận đận vài đời chồng, có người số làm thê thiếp, vợ lẽ. So với nghị quyết 05 học tập ông HCM thì sai, đạo đức cán bộ cách mạng thì sai, chứ về tình người cũng châm chước. Thân phận đàn bà nhọc nhằn, may rủi cũng là số mỗi người.

Nhưng Lê Thị Mỹ Hạnh không cam lòng là người phụ nữ muốn yên ấm với số phận đã khá hơn nhiều người phụ nữa khác. Lê Thị Mỹ Hạnh còn muốn làm bà trùm bất động sản khi có gã chồng hờ lãnh chúa một vùng như Huỳnh Đức Thơ đầy quyền lực.

Lòng tham quá mức đã khiến Hạnh thành một trùm bất động sản, chiếm đoạt được nhiều biệt thự đẹp ở Đà Nẵng. Chỉ là một vợ lẽ mà những nhà đầu tư lớn muốn vào Đà Nẵng phải khúm núm, sun xoe tìm đến chị Hạnh nhờ chị giải quyết. Chị thành một bà trùm đầy quyền lực.

Nguyễn Lân từ một gã lái xe ta xi, nhanh chóng trở thành một nhà thầu xây dựng có tiếng ở Đà Nẵng nhờ hơi có quen biết vợ bé Huỳnh Đức Thơ. Cáo dựa oai hùm tha hồ kiếm chác, Lân đã bày tỏ mối dây quan hệ của mình với Lê Thị Ngọc Hải, sinh năm 1968 đã ly dị chồng. Ngọc Hải là một bà trùm phân phối hàng Canon đã đánh hơi thấy cầu làm ăn mà Lân khơi ra. Cả hai nhanh chóng tạo thành căp bồ bịch làm ăn bất chính, người đầu tư tiền, người đi cướp việc. Liệu ai ngờ được đằng sau vẻ doanh nhân hào nhoáng yêu kiều mà báo chí ca ngợi về Lê Thị Ngọc Hải, lại chính là một kẻ tham lam, xảo quyệt trong đường dây lợi ích, tiền tình chồng chéo.

Thăng tiến chạy chọt, tài sản bất minh, tống tiền doanh nghiệp, vợ lẽ con riêng, gây dựng phe nhóm …tội của Huỳnh Đức Thơ chất cao như núi, phải còn vài phần nữa mới kể hết tội về y cùng những vòi bạch tuộc của y trên đất Đà Nẵng, thành phố lớn thứ ba của đất nước. Còn những quan hệ nhằng nhịt của y với đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tất cả sẽ được nói dần ở những phần sau.

Liệu ông Nguyễn Phú Trọng có can đảm vượt qua chính mình, khẳng định rằng ông là người công minh, ai có tội đều bị xử lý, không phải là người tư thù nhỏ nhen, đánh người này và bỏ qua người kia hay không. Hãy chờ xem ông Trọng xử lý Huỳnh Đức Thơ, như giải một bài toán để cho thiên hạ thấy ông là người liêm chính, công bằng, khách quan.

Image may contain: 1 person, sitting