THĂM MỘ TỬ TÙ LÊ VĂN MẠNH

0
21
Tôi và anh Hoàng Tuấn Công bên mộ Lê Văn Mạnh

Thái Hạo

Đêm qua, sau khi tình cờ đọc được thông tin về nơi chôn cất tử tù Lê Văn Mạnh, tôi và anh Hoàng Tuấn Công đã hẹn nhau đi thăm Mạnh. Sáng nay, hai anh em gặp nhau trước cổng nghĩa trang Chợ Nhàng, TP Thanh Hóa. Lặng lẽ bước vào. Một khu lăng mộ mênh mông, không biết Mạnh nằm đâu giữa rờn rợn nắng gió này… Chúng tôi phải ghé vào nhà quản lý để hỏi, anh nhân viên vừa nghe thì liền đứng dậy dắt xe máy, “Để em dẫn các bác ra”.

Chạy vòng vèo một hồi qua bạt ngàn mồ mả, người nhân viên dừng lại trước một khu cỏ hoang um tùm, chỉ tay, “Mộ đây”. Nhìn xuống, thấy hai nhân viên khác đang tay cuốc tay xẻng san khoảng đất trước nấm mộ. Họ nói để kê bàn thờ. Lát sau họ đặt lên đó một viên gạch hoa kê sát vào chân bia. Đây là “bàn thờ”…

Đứng lặng nhìn, một nấm đất mới, nằm trơ trọi giữa cỏ cây hỗn loạn dưới mặt trời buổi sáng trắng xóa. Chúng tôi đặt bó cúc vàng lên mộ Mạnh, đốt cho anh nén hương. Bên dưới mô đất này là một kiếp người vừa đi qua gần 20 năm tù ngục khổ đau trùng trùng…

Trở ra, đứng dưới bóng cây, đang nhìn ngôi mộ thì nghe thấy 3 người nữa đi vào. Tôi cúi đầu chào và hỏi một câu, người đàn ông luống tuổi trả lời “chúng tôi là người nhà của anh Mạnh, đây là em gái Mạnh…”. Cô gái bật khóc, tôi khẽ ôm lấy cô, cô cũng choàng tay ôm tôi, òa lên nức nở.

Em gái Mạnh khóc anh

Cả ba người bước xuống bên mộ Mạnh, cô em gái liền ngồi thụp xuống mộ anh khóc vật vã, “Anh ơi, 19 năm mẹ đi đòi công lý cho anh mà giờ anh nằm đây. Anh ơi…”. Cô khóc mãi, nước mắt giàn giụa đầy mặt…

Tôi và anh Công đứng dưới tàn cây nói chuyện với bố chồng của em gái Mạnh, còn cô vẫn đương vật vã khóc than bên mộ anh trai. Ông bảo, trước hôm 22 là ngày nhận giấy Thông báo, thì mẹ và em gái Mạnh đã ra Hà Nội để tiếp tục kêu oan cho anh ấy. Ngày 23 lúc gia đình còn đang ở ngoài Thủ đô thì ở nhà nhận được giấy báo tử, ghi Mạnh đã được chôn cất ở đây. Lúc đó gọi điện ra, mẹ con mới kéo nhau về. Lúc Mạnh chết, không ai biết, cả nhà chẳng ai được gặp một lần cuối…

Mặt trời lên mỗi lúc một cao, chúng tôi sắp sửa ra về giữa tiếng khóc than chưa dứt của em gái Mạnh thì thấy một nhóm khoảng 5, 6 người đi vào. Một đứa bé đi trước, em rể Mạnh nói, “con trai anh Mạnh”. Chúng tôi nhìn thằng bé sinh năm 2004, người nhỏ quắt, chắc chưa nổi 40 cân, da đen đúa, hình xăm kín cả hai cánh tay, miệng ngậm thuốc lá. “Bố đi tù, nó ở với bà nội, ông Nội thì ốm đau, bà Nội mò cua bắt ốc nuôi hai đứa, rồi lại phải  ôm đơn đi kêu oan cho con trai, chúng nó sống được là mừng rồi… Đứa em thì ở với bà ngoại”, ông thông gia nói. 

Đi sau con trai Mạnh một quãng là bà Việt – mẹ tử tù Lê Văn Mạnh, và em trai anh. Chúng tôi khẽ cúi đầu chào. Cả đoàn đi lướt qua, sà xuống mộ, tiếng khóc rền lên… “Ơi Mạnh ơi là Mạnh ơi, 19 năm trời đằng đẵng, mẹ mò cua bắt ốc để kiếm tiền kêu oan cho con mà con phải chết oan con ơi”. “Anh ơi, có phải anh nằm đây không anh ơi… Anh sống khổ sống sở, giờ anh chết lang thang đầu đường xó chợ anh ơi…”.

Tiếng khóc rền rĩ bên mộ Mạnh…

***

Người nhân viên nghĩa trang chỉ cho tôi và anh Công một tấm bia ở gần sát mộ anh Mạnh, nói “Đây cũng là một tử tù”. Tôi nhìn, không còn thấy mô đất cao nữa, do ván thiên sập, lõm xuống một rãnh ở chính giữa. Hình như gia đình ở xa quá, mộ không được ai chăm sóc, đã 8 năm rồi, cỏ dại phủ lấp. Nay nhân tiện chôn Mạnh ở đây mà mới thuận tay thể dọn luôn cho ngôi mộ này.

Chúng tôi đứng trên đường nhìn xuống, cả một gia đình già trẻ gái trai đang kêu khóc vật vã bên mô đất, bất giác nghẹn đắng cổ họng, phải quay mặt đi.

Anh Công nói với tôi, “Bỏ án tử hình, đó là xu thế tất yếu của thế giới, Việt Nam sớm muộn cũng sẽ bỏ thôi. Nếu Mạnh có phạm tội thật thì chung thân không ân giảm cũng là hình phạt đích đáng rồi, đâu cần phải giết một mạng người. Nhưng đây, dù còn một mảy may nghi ngờ hay chút ít uẩn khúc nào thì, theo nguyên tắc suy đoán vô tội, không thể tử hình một con người, vì nếu lỡ mà oan thật thì không sửa được nữa. Huống hồ, đã cầm tù người ta gần 20 năm, cách ly rồi thì đâu nguy hiểm gì cho xã hội nữa, nếu lỡ sau này mới phát hiện ra hung thủ thật sự thì sao đây. Phía sau một án tử là cả một gia đình, là số phận của biết bao nhiêu con người, sao họ nỡ… ”.

Chúng tôi ra về, để lại sau lưng tiếng khóc rền rĩ chưa dứt, những thân người đang vật vã bên ngôi mộ giữa trời chang chang…

Tạm biệt Lê Văn Mạnh, tạm biệt một số kiếp bi thảm. Cầu nguyện cho anh sớm về nơi miền đất lành. Cầu nguyện cho đất nước tôi sẽ không còn những tiếng khóc xé ruột, những dòng nước mắt mặn chát trên đất đen bỏng rát này…

Thái Hạo