Dưới đây là kịch bản xấu nhất quanh Đài Loan trong 6–12 tháng tới (tức từ đầu 2026 đến cuối 2026), đặt trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường “diễn tập bao vây” và Mỹ phân tán chú ý/lực lượng xuống Nam Mỹ.
Các cuộc diễn tập cuối tháng 12/2025 của Trung Quốc quanh Đài Loan—được mô tả là lớn nhất từ trước tới nay, có bắn đạn thật, mô phỏng phong tỏa, với mật độ hoạt động không–hải quân rất cao—đang tạo “trạng thái bình thường mới”: bao vây ngắn hạn, lặp lại thường xuyên, rồi kéo dài thời lượng.
Song song, Washington lại đang đẩy mạnh chiến dịch quân sự ở khu vực Caribbean/Đông Thái Bình Dương với lý do chống ma túy và gây sức ép Venezuela—bao gồm các đợt tấn công vào tàu bị cáo buộc buôn ma túy và cả mục tiêu hạ tầng như cầu cảng. Điều này làm dấy lên câu hỏi về ưu tiên chiến lược và độ nhất quán của tín hiệu răn đe.
Kịch bản xấu nhất: “Phong tỏa thực tế” ngụy trang dưới nhãn “kiểm soát – thực thi pháp luật”
Kịch bản nguy hiểm nhất không nhất thiết là đổ bộ ngay. Đáng sợ hơn là một phong tỏa từng phần rồi mở rộng, được trình bày như:
-
“diễn tập” kéo dài,
-
“tuần tra thường lệ”,
-
“thiết lập vùng cấm tạm thời vì an toàn hàng hải/diễn tập bắn đạn thật”,
-
và sự hiện diện dày đặc của hải cảnh + lực lượng dân quân biển để “thực thi pháp luật”.
Reuters/AP mô tả các hoạt động bao vây và mô phỏng phong tỏa đã là trọng tâm của đợt diễn tập mới nhất.
Mục tiêu của phong tỏa “mềm”
-
Bóp nghẹt kinh tế và tâm lý xã hội Đài Loan, làm thị trường tài chính–bảo hiểm–vận tải tự rút lui trước khi đạn nổ.
-
Tạo thế đã rồi: mỗi lần “tăng mức” một chút để thế giới quen dần.
-
Chia rẽ chính trị nội bộ Đài Loan bằng áp lực kéo dài, đặc biệt khi ngân sách/quyết sách quốc phòng bị tranh cãi. (ISW cảnh báo khủng hoảng chính trị có thể ảnh hưởng khả năng thông qua gói ngân sách/biện pháp phòng thủ.)
“Cú đấm” đi kèm: tập kích chọn lọc + chiến tranh điện tử/cyber
Nếu phong tỏa mềm không đạt hiệu quả đủ nhanh, kịch bản xấu nhất sẽ bước sang pha 2:
1) Tập kích chọn lọc (limited strikes)
Đánh vào:
-
radar/phòng không then chốt,
-
kho nhiên liệu,
-
cảng biển, nút logistics,
-
trung tâm chỉ huy/viễn thông,
nhưng giới hạn để tránh kích hoạt ngay một cuộc chiến tổng lực.
2) Tấn công “đánh mù – đánh câm”
-
phá vệ tinh liên lạc/định vị,
-
gây nhiễu điện tử diện rộng,
-
cyber vào hạ tầng dân sự (điện, mạng, ngân hàng),
để làm Đài Loan rơi vào “tê liệt chức năng” trước khi có đổ bộ.
Đây là logic “giành quyền kiểm soát nhịp độ”: khiến Đài Loan và đồng minh phản ứng chậm hơn và khó phối hợp hơn.
Điểm quyết định: Mỹ có phản ứng nhanh và rõ hay không
Trong kịch bản xấu nhất, Trung Quốc không cần thắng ngay—chỉ cần kiểm tra xem:
-
Mỹ có dám đưa lực lượng áp sát không,
-
đồng minh (Nhật/Philippines/Úc) có cho dùng căn cứ và tham gia bảo vệ tuyến tiếp vận không,
-
và Washington có bị “kẹt” bởi một khủng hoảng khác hoặc bởi ưu tiên chính trị–truyền thông nội địa.
Các động thái quân sự của Mỹ ở Nam Mỹ đang bị chất vấn ngay trong nội bộ Mỹ vì tính pháp lý/mục tiêu chiến lược, đồng thời tiêu tốn sự chú ý và tài sản quân sự trong một giai đoạn Đài Loan nóng lên.
Điều nguy hiểm nhất là tín hiệu kiểu: “Đài Loan vẫn quan trọng… nhưng chưa phải lúc.”
Vì trong tính toán của Bắc Kinh, “chưa phải lúc” chính là khoảng trống răn đe để nâng thang.
Các dấu hiệu cảnh báo sớm trong 6–12 tháng tới
Nếu anh theo dõi, đây là “dashboard” của kịch bản xấu nhất:
-
Diễn tập phong tỏa kéo dài thời lượng (từ 10 giờ → 48–72 giờ → 7–14 ngày) và lặp lại theo chu kỳ.
-
Tăng vai trò hải cảnh và thông báo vùng cấm hàng hải/đường bay mở rộng, tạo hiệu ứng “tự phong tỏa” bởi doanh nghiệp bảo hiểm – logistics.
-
Di chuyển/đặt trước lực lượng đổ bộ (tàu đổ bộ, tàu vận tải, tập trận hậu cần quy mô lớn). Reuters nêu việc triển khai tàu đổ bộ Type 075 và mô phỏng hỏa lực kiểu HIMARS trong đợt diễn tập là tín hiệu đáng chú ý.
-
Khủng hoảng chính trị nội bộ Đài Loan làm chậm ngân sách và quyết sách phòng thủ.
-
Chiến dịch “cắt rời Đài Loan khỏi thế giới”: trừng phạt công ty quốc phòng, gây sức ép ngoại giao, đe dọa doanh nghiệp nước ngoài. (AP/WaPo ghi nhận yếu tố tâm lý–tuyên truyền và phản ứng trừng phạt sau gói vũ khí Mỹ.)
Kịch bản 6–12 tháng: một timeline xấu nhất (mô phỏng)
-
Tháng 1–3/2026: tăng tần suất “vùng cấm tạm thời”, gây rối hàng không/hàng hải, thử phản ứng Nhật–Mỹ.
-
Tháng 4–6/2026: phong tỏa từng phần ở các hướng chiến lược; bắt đầu “kiểm tra” tàu hàng bằng hải cảnh; cyber gây gián đoạn dân sự.
-
Tháng 7–9/2026: một “sự cố” được tạo/khai thác (đụng độ tàu, UAV, cáo buộc “khiêu khích”) để leo thang sang biện pháp mạnh hơn.
-
Tháng 10–12/2026: nếu thế giới phản ứng yếu, chuyển sang phong tỏa cứng + tập kích chọn lọc để buộc Đài Loan “đàm phán trong điều kiện bị bóp cổ”.
Kết luận chiến lược
Kịch bản xấu nhất quanh Đài Loan trong 6–12 tháng tới không phải “D-Day đổ bộ” kiểu cổ điển, mà là chiến tranh vùng xám dẫn tới phong tỏa thực tế, đi kèm cyber/EW và đòn tập kích chọn lọc—một cách đánh nhằm:
-
tránh ngưỡng phản ứng ngay lập tức,
-
bào mòn ý chí,
-
và đặt thế giới trước “sự đã rồi”.
Trong bối cảnh đó, việc Mỹ phân tán ưu tiên quân sự–truyền thông sang mặt trận Nam Mỹ (dù có lý do nội trị) làm tăng rủi ro “tín hiệu răn đe mờ”, tạo điều kiện cho các cuộc tuần tra chung/diễn tập thực chiến dùng để thăm dò phản ứng.
Nguồn tham khảo :



































