MAR-A-LAGO & CHÍNH TRỊ “TRẢ NỢ” – KỲ 4

0
43
An toàn giao thông: Khi sinh mạng bị đặt sau “hiệu quả”, và giám sát bị tháo gỡ để doanh nghiệp né điều tra

Bài điều tra – VietnamWeek

I. Khi “hiệu quả” trở thành vỏ bọc

Trong mọi xã hội hiện đại, an toàn giao thông và hàng không là kết tinh của hàng thập kỷ bài học đẫm máu. Mỗi quy định, mỗi quy trình đều được viết bằng tai nạn đã xảy ra. Nhưng trong chu kỳ chính trị gần đây, an toàn lại bị mô tả như “gánh nặng”, “cản trở đổi mới”, cần phải “tinh giản”.

Đằng sau ngôn ngữ kỹ trị ấy là một câu hỏi đạo đức: Ai được lợi khi giám sát bị tháo gỡ? Và ai trả giá khi tai nạn xảy ra?

II. Elon Musk và cuộc chiến với giám sát

Không ai tiêu biểu cho tinh thần “phá rào” hơn Elon Musk. Từ xe điện, hàng không vũ trụ đến giao thông thông minh, Musk luôn công khai coi cơ quan giám sát là kẻ thù của tốc độ.

Vấn đề không nằm ở tham vọng công nghệ. Nó nằm ở xung đột lợi ích khi một doanh nhân khổng lồ, với lợi ích trải dài từ bầu trời đến mặt đất, lại được hưởng môi trường chính sách nới lỏng đúng lúc các doanh nghiệp của ông đối mặt với điều tra và yêu cầu tuân thủ.

III. DOGE: “Tinh giản” hay vô hiệu hóa?

Danh nghĩa Department of Government Efficiency (DOGE) nghe có vẻ vô hại: giảm lãng phí, tăng hiệu quả. Nhưng trên thực tế, các đề xuất “tinh giản” lại đánh thẳng vào năng lực giám sát của những cơ quan chịu trách nhiệm an toàn công cộng.

Khi cắt ngân sách, nhân sự, và thẩm quyền điều tra, DOGE không chỉ “làm gọn bộ máy”. Nó làm mù hệ thống — khiến các cơ quan không đủ sức theo dõi, thanh tra, và buộc doanh nghiệp chịu trách nhiệm.

IV. SpaceX và vùng xám của an toàn hàng không

SpaceX được ca ngợi là biểu tượng đổi mới. Nhưng đổi mới trong hàng không vũ trụ không thể tách rời giám sát nghiêm ngặt. Mỗi lần phóng thất bại, mỗi mảnh vỡ rơi xuống, mỗi sự cố an toàn đều đòi hỏi điều tra độc lập.

Trong bối cảnh đó, việc giảm áp lực giám sát không phải là trung lập. Nó tạo ra vùng xám nơi tai nạn được xem là “chi phí thử nghiệm”, và câu hỏi trách nhiệm bị đẩy lùi vô thời hạn.

Khi doanh nghiệp vừa là đối tượng bị giám sát, vừa là bên hưởng lợi từ chính sách nới lỏng, thì an toàn công cộng trở thành biến số có thể hy sinh.

V. Từ bầu trời xuống mặt đất: giao thông thường nhật cũng bị đánh đổi

Logic “dễ thở cho doanh nghiệp” không dừng ở hàng không. Nó lan xuống giao thông đường bộ:

  • Xe tự hành được thử nghiệm khi khung an toàn chưa hoàn chỉnh.

  • Chuẩn an toàn bị trì hoãn vì “cần khuyến khích đổi mới”.

  • Điều tra tai nạn bị kéo dài hoặc làm nhẹ để tránh “kìm hãm ngành”.

Kết quả là người dân trở thành vật thử nghiệm. Tai nạn không còn là ngoại lệ hiếm hoi; nó là hệ quả có thể dự đoán của một hệ thống đặt tốc độ và lợi nhuận lên trên sinh mạng.

VI. Chuẩn mực kép: doanh nghiệp được tin, công chúng tự chịu

Khi một doanh nghiệp lớn hứa hẹn “tự điều chỉnh”, chính quyền sẵn sàng tin. Nhưng khi người dân yêu cầu bảo vệ, câu trả lời lại là “chưa đủ dữ liệu” hoặc “cần thêm thời gian”.

Đây là chuẩn mực kép của chính trị trả nợ:

  • Doanh nghiệp được hưởng niềm tin mặc định.

  • Công chúng phải chứng minh thiệt hại sau khi tai nạn xảy ra.

Trong an toàn giao thông, chuẩn mực kép này không chỉ bất công — nó chết người.

VII. Né điều tra: lợi ích im lặng của nới lỏng

Một hệ thống giám sát yếu không chỉ giảm chi phí tuân thủ. Nó còn giảm xác suất bị điều tra. Đối với các tập đoàn công nghệ – hàng không lớn, đây là lợi ích khổng lồ nhưng ít khi được nói ra.

Khi năng lực điều tra bị cắt giảm, câu hỏi “ai chịu trách nhiệm?” bị treo lơ lửng. Và trong khoảng trống đó, quyền lực kinh tế chuyển hóa thành miễn trừ thực tế.

VIII. Chính trị trả nợ trong hình hài “đổi mới”

Nếu ở Kỳ 1 là dầu khí, Kỳ 2 là crypto, Kỳ 3 là ngân hàng, thì Kỳ 4 cho thấy mặt tàn nhẫn nhất của chính trị trả nợ: sinh mạng con người bị đặt lên bàn cân.

Chuỗi vẫn không đổi:

Tiền → Tiếp cận → Hứa “tinh giản” → Tháo gỡ giám sát

Chỉ khác là cái giá không đo bằng USD hay điểm tín dụng, mà bằng tai nạn, thương tật và tử vong.

IX. Hợp pháp nhưng vô nhân đạo

Những người bảo vệ DOGE và nới lỏng giám sát sẽ nói: “Không có quy định nào bị xóa bỏ hoàn toàn.” Nhưng an toàn không sụp đổ bằng một quyết định duy nhất. Nó bị rút ruột dần dần: ít người hơn, ít thanh tra hơn, ít điều tra hơn.

Khi tai nạn xảy ra, mọi thứ đều “đúng quy trình” — trừ việc quy trình ấy đã bị làm cho vô dụng.

X. Kết luận: Khi đổi mới không còn nhân tính

Đổi mới công nghệ không phải kẻ thù của an toàn. Nhưng đổi mới không giám sát là kẻ thù của xã hội. Một nhà nước trao quyền tháo gỡ an toàn cho những doanh nghiệp có lợi ích trực tiếp không phải là nhà nước thân thiện với đổi mới — đó là nhà nước bị bắt giữ bởi lợi ích.

Kỳ 4 khép lại series với kết luận lạnh lùng: chính trị trả nợ không chỉ làm méo mó chính sách. Nó giết chết chuẩn mực bảo vệ con người.

Và khi sinh mạng bị xem là “chi phí phụ”, thì không còn gì để mặc cả nữa.


Nguồn tham khảo chọn lọc

  • FAA & NTSB – an toàn hàng không và điều tra tai nạn

  • NHTSA – an toàn giao thông đường bộ

  • GAO – năng lực giám sát và cắt giảm ngân sách

  • ProPublica – điều tra xung đột lợi ích & nới lỏng giám sát

  • The New York Times, Wall Street Journal – SpaceX, Musk & chính sách

  • Congressional Research Service – vai trò giám sát an toàn công cộng