MAR-A-LAGO & CHÍNH TRỊ “TRẢ NỢ” – KỲ 3

0
43
Silicon Valley Bank
Ngân hàng & tài chính: Khi hàng rào an toàn bị tháo dỡ và người dân gánh rủi ro

Bài điều tra – VietnamWeek

I. Bài học 2008 đang bị đảo ngược

Sau khủng hoảng tài chính 2008, Hoa Kỳ dựng lên một hệ thống hàng rào an toàn: stress test, yêu cầu vốn cao hơn, giám sát thanh khoản chặt chẽ. Mục tiêu rất rõ: ngăn ngân hàng đánh cược bằng tiền của xã hội. Nhưng trong chu kỳ chính trị gần đây, các hàng rào đó bị coi là “cản trở tăng trưởng”, và dần dần bị tháo dỡ.

Điều này không xảy ra trong chân không. Nó diễn ra song song với dòng tiền vận động, tiếp cận cá nhân, và những lời hứa “nới tay” dành cho Phố Wall dưới thời Donald Trump.

II. Dòng tiền và tiếp cận: Phố Wall không cần quảng cáo

Ngân hàng không cần những thông điệp dân túy. Họ cần quyết định kỹ thuật: giảm stress test, hạ chuẩn vốn, nới giám sát lãi suất và thanh khoản. Đổi lại, họ cung cấp nguồn lực chính trị: tài trợ, vận động, và mạng lưới tiếp cận ở cấp cao.

Cơ chế quen thuộc lặp lại: tiền → gặp → hứa → quyết định. Chỉ khác là mọi thứ diễn ra dưới lớp ngôn ngữ “kỹ thuật”, khó gây chú ý công chúng.

III. Nới lỏng giám sát: “nhẹ tay” với rủi ro

Các điều chỉnh giám sát không gây ồn ào như sắc lệnh lớn, nhưng tác động sâu rộng:

  • Stress test ít nghiêm ngặt hơn với ngân hàng tầm trung.

  • Yêu cầu vốn và thanh khoản được “linh hoạt hóa”.

  • Giám sát lãi suất (interest-rate risk) bị xem nhẹ trong bối cảnh lãi suất thấp kéo dài.

Những thay đổi này gửi một tín hiệu rõ ràng: lợi nhuận ngắn hạn được ưu tiên, còn rủi ro dài hạn sẽ “tính sau”.

IV. SVB: tai nạn hay hệ quả tất yếu?

Sự sụp đổ của Silicon Valley Bank không phải thiên tai. Đó là hệ quả có thể dự báo của một môi trường giám sát lỏng lẻo: ngân hàng tập trung vào một nhóm khách hàng, nắm giữ tài sản dài hạn nhạy cảm với lãi suất, trong khi hàng rào kiểm soát bị suy yếu.

Khi SVB đổ vỡ, chính quyền buộc phải can thiệp để ngăn hiệu ứng domino. Người gửi tiền lớn được bảo vệ. Nhưng thông điệp gửi tới xã hội là gì? Rủi ro được tư nhân hóa khi lời lãi, và xã hội hóa khi thua lỗ.

V. Người dân ở đâu trong bức tranh này?

Trong khi ngân hàng được “linh hoạt”, người dân thì không. Họ đối mặt với:

  • Tín dụng đắt đỏ khi lãi suất tăng.

  • Tiêu chuẩn vay khắc nghiệt nhưng thiếu bảo vệ.

  • Gánh nặng nhà ở bị đẩy sang người mua.

Ở một số thị trường, đã xuất hiện những đề xuất kéo dài thời hạn vay mua nhà tới mức cực đoan (40–50 năm) như một “giải pháp” cho giá nhà tăng. Thực chất, đó là đẩy rủi ro thế hệ: người vay trả lãi gần như cả đời, còn hệ thống tránh đối mặt với nguyên nhân gốc rễ — đầu cơ, tín dụng dễ dãi cho giới có vốn, và thiếu cung nhà ở hợp lý.

VI. Chuẩn mực kép: ngân hàng được cứu, người dân tự xoay

Khi ngân hàng gặp nguy, nhà nước hành động nhanh chóng vì “ổn định hệ thống”. Nhưng khi người dân đối mặt với nhà ở không thể tiếp cận, nợ dài hạn, lạm phát chi phí sinh hoạt, phản ứng chính sách lại chậm chạp và dè dặt.

Đây là chuẩn mực kép của chính trị trả nợ:

  • Nhanh và mạnh để bảo vệ hệ thống tài chính.

  • Chậm và yếu để bảo vệ người dân.

VII. Hợp pháp nhưng vô trách nhiệm

Những người ủng hộ nới lỏng giám sát sẽ nói: “Không có bằng chứng cho thấy từng quyết định cụ thể là sai luật.” Đúng — và đó chính là vấn đề. Khủng hoảng tài chính hiếm khi bắt đầu bằng hành vi phi pháp rõ ràng. Nó bắt đầu bằng chuỗi quyết định hợp pháp nhưng vô trách nhiệm, tích tụ rủi ro cho đến khi không thể che giấu.

Khi chuẩn mực an toàn bị bào mòn, luật pháp trở thành vỏ rỗng: đúng quy trình, sai mục đích.

VIII. Ngân hàng trong cơ chế “trả nợ”

Khác với dầu khí (quyền lực cứng) và crypto (xung đột lợi ích gia đình), ngân hàng cho thấy mặt thứ ba của chính trị trả nợ: chuyển rủi ro. Lợi ích ngành được bảo đảm bằng việc đẩy rủi ro sang người gửi tiền, người vay, và cuối cùng là ngân sách công.

Trong mô hình này, không cần bom đạn hay tweet gây sốc. Chỉ cần nới một chút, trì hoãn một chút, giảm một bài kiểm tra — và rủi ro sẽ tự sinh sôi.

IX. Cái giá dài hạn

Cái giá không chỉ là một ngân hàng sụp đổ. Nó là:

  • Niềm tin vào hệ thống tài chính suy giảm.

  • Thế hệ trẻ bị trói vào nợ dài hạn.

  • Nhà nước bị buộc phải cứu trợ khi khủng hoảng quay lại.

Đây không phải thất bại kỹ thuật. Đó là thất bại chính trị.

X. Kết luận: Khi an toàn bị xem là xa xỉ

Kỳ 3 cho thấy: trong chính trị trả nợ, an toàn tài chính bị xem như vật cản. Nhưng lịch sử đã chứng minh, an toàn không phải là xa xỉ — nó là điều kiện để tăng trưởng bền vững.

Khi hàng rào bị tháo dỡ để chiều lòng Phố Wall, người dân không chỉ mất bảo vệ. Họ bị buộc phải gánh rủi ro thay cho hệ thống.

Kỳ 4 sẽ khép lại series với an toàn giao thông — nơi cái giá của chính trị trả nợ không đo bằng tỷ USD, mà bằng sinh mạng con người.


Nguồn tham khảo chọn lọc

  • Federal Reserve – ổn định tài chính & rủi ro hệ thống

  • FDIC – hồ sơ can thiệp ngân hàng

  • GAO – đánh giá giám sát tài chính

  • ProPublica – điều tra nới lỏng quy định & pay-to-play

  • The New York Times, Wall Street Journal – SVB & giám sát ngân hàng

  • Congressional Research Service – Dodd-Frank & điều chỉnh hậu khủng hoảng