MAR-A-LAGO & CHÍNH TRỊ “TRẢ NỢ” – KỲ 2

0
33
Tiền điện tử: Khi Nhà Trắng đặt cược vào crypto và bỏ mặc đồng USD

Bài điều tra – VietnamWeek

I. Một câu hỏi nền tảng của quyền lực

Trong lịch sử Hoa Kỳ, chưa từng có tổng thống nào công khai tỏ ra thờ ơ với vai trò của đồng USD – trụ cột của quyền lực kinh tế và địa chính trị Mỹ – để đồng thời ve vãn, khuyến khích và đặt cược chính trị vào tiền điện tử. Nhưng điều đó đang xảy ra dưới thời Donald Trump.

Câu hỏi không còn là tiền điện tử tốt hay xấu. Câu hỏi là: Ai được lợi khi chính sách crypto được “bán trước”? Và nguy hiểm hơn: điều gì xảy ra khi người đứng đầu nhà nước có xung đột lợi ích trực tiếp với hệ thống tiền tệ quốc gia?

II. Từ “lừa đảo” đến “đồng minh chiến lược”

Trump từng gọi Bitcoin là “scam”. Nhưng chỉ vài năm sau, tiền điện tử bỗng trở thành ngành được ve vuốt nhất trong diễn ngôn chính trị của ông. Sự đảo chiều này không xuất phát từ một cuộc tranh luận học thuật hay đánh giá rủi ro hệ thống. Nó diễn ra song song với dòng tiền chính trị mới, những cuộc gặp kín, và sự xuất hiện ngày càng rõ của gia đình tổng thống trong hệ sinh thái crypto.

Đây là điểm khác biệt cốt lõi so với dầu khí: crypto không chỉ là ngành được ưu ái; nó là nơi quyền lực chính trị và lợi ích gia đình giao nhau.

III. Dòng tiền crypto và “vé vào phòng kín”

Sau các cú sập lớn của thị trường crypto, ngành này cần một thứ hơn cả vốn đầu tư: lá chắn chính trị. Và họ tìm thấy nó trong chu kỳ bầu cử. Các khoản đóng góp, gây quỹ, và tiếp cận cá nhân gia tăng rõ rệt, đặc biệt tại các sự kiện cao cấp nơi Mar-a-Lago đóng vai trò như trạm trung chuyển quyền lực.

Ở đây, lời hứa không cần chi tiết: chỉ cần “chống bóp nghẹt đổi mới”, “rõ ràng pháp lý”, “không hình sự hóa crypto”. Đổi lại, chính quyền tương lai sẽ nhẹ tay với giám sát, trì hoãn quy định, và gây áp lực ngược lên các cơ quan độc lập.

IV. Xung đột lợi ích: khi gia đình tổng thống bước vào crypto

Điểm nguy hiểm nhất của Kỳ 2 không nằm ở vận động hành lang, mà ở xung đột lợi ích cấu trúc. Khi các thành viên trong gia đình tổng thống tham gia, quảng bá hoặc hưởng lợi từ các dự án tiền điện tử, mọi quyết định chính sách liên quan đến crypto không còn trung lập.

Một tổng thống có thể nói mình không trực tiếp điều hành doanh nghiệp. Nhưng ảnh hưởng chính trị của ông ta là tài sản lớn nhất của các dự án crypto liên quan. Mỗi phát biểu, mỗi tín hiệu “thân thiện”, mỗi động thái gây áp lực lên cơ quan giám sát đều làm tăng giá trị tài sản cho những người ở gần quyền lực nhất.

Trong bất kỳ chuẩn mực đạo đức công vụ nào, đây là xung đột lợi ích đỏ rực. Nhưng trong chính trị trả nợ, nó được bình thường hóa như “doanh nghiệp gia đình”.

V. Quyết định chính sách: nhẹ tay với giám sát, nặng tay với luật pháp

Hệ quả của xung đột lợi ích nhanh chóng hiện hình:

  • SEC và CFTC bị công kích là “kẻ thù của đổi mới”.

  • Các vụ kiện và điều tra bị mô tả như đàn áp chính trị.

  • Khung pháp lý bị trì hoãn, làm mờ ranh giới giữa đầu tư hợp pháp và cờ bạc tài chính.

Điều đáng nói là mọi rủi ro đều được xã hội hóa, còn lợi ích thì tư nhân hóa. Khi một sàn sụp đổ, người mất tiền là nhà đầu tư nhỏ lẻ. Khi rửa tiền và thao túng lan rộng, cái bị xói mòn là niềm tin vào hệ thống tài chính.

VI. Đồng USD: nạn nhân thầm lặng

Crypto không chỉ là câu chuyện thị trường. Nó là thách thức trực tiếp đối với đồng USD. Quyền lực của Mỹ trên thế giới dựa vào một thực tế: USD là đồng tiền dự trữ toàn cầu, phương tiện thanh toán, công cụ trừng phạt và ảnh hưởng địa chính trị.

Khi tổng thống công khai cổ vũ crypto, xem nhẹ vai trò của USD, và cho phép xung đột lợi ích gia đình chi phối chính sách, ông ta gửi đi một thông điệp nguy hiểm: Hoa Kỳ không còn toàn tâm bảo vệ đồng tiền của chính mình.

Hệ quả dài hạn là gì?

  • Niềm tin vào USD bị bào mòn.

  • Các đối thủ địa chính trị có thêm lý do thúc đẩy phi USD hóa.

  • Hệ thống tài chính toàn cầu trở nên phân mảnh, dễ tổn thương.

Một tổng thống không bảo vệ USD mà lại đặt cược vào tài sản đầu cơ biến động cao không chỉ liều lĩnh về kinh tế. Đó là liều lĩnh về chủ quyền tiền tệ.

VII. Chính trị trả nợ trong hình hài mới

Nếu ở Kỳ 1, dầu khí cho thấy quyền lực cứng có thể bị kéo vào chuỗi trả nợ, thì ở Kỳ 2, crypto cho thấy quyền lực mềm của tiền tệ và niềm tin cũng có thể bị đem ra mặc cả.

Chuỗi vẫn vậy:

Tiền → Gặp → Hứa → Quyết định

Chỉ khác là cái giá không đo bằng bom đạn, mà bằng sự xói mòn của hệ thống tài chính.

VIII. Hợp pháp nhưng không chính danh

Những người bảo vệ chính sách crypto thân hữu sẽ nói: “Không có luật nào cấm tổng thống ủng hộ crypto.” Điều đó có thể đúng về mặt chữ nghĩa. Nhưng chính danh dân chủ không chỉ là không phạm luật. Nó đòi hỏi tránh xung đột lợi íchbảo vệ lợi ích chung.

Khi gia đình tổng thống hưởng lợi từ chính sách, và khi chính sách đó đe dọa đồng tiền quốc gia, thì vấn đề không còn là đổi mới hay tự do thị trường. Nó là sự thoái hóa của đạo đức công quyền.

IX. Kết luận: Crypto là phép thử nguy hiểm

Tiền điện tử, nếu được quản lý đúng, có thể là công nghệ. Nhưng trong bối cảnh chính trị trả nợ, nó trở thành công cụ chuyển hóa quyền lực thành tài sản cá nhân.

Một tổng thống có thể bỏ qua rủi ro môi trường để chiều dầu khí. Nhưng khi ông ta bỏ qua đồng USD để chiều crypto – và để gia đình mình hưởng lợi – thì đó không còn là chính sách sai lầm. Đó là đánh cược vào nền tảng của quốc gia.

Kỳ 2 cho thấy rõ: dầu khí không phải ngoại lệ. Crypto không phải ngẫu nhiên. Chúng là hai mặt của cùng một cơ chế.

Kỳ 3 sẽ tiếp tục với ngân hàng & tài chính truyền thống – nơi bài học khủng hoảng đang bị đảo ngược để phục vụ chính trị trả nợ.


Nguồn tham khảo chọn lọc

  • SEC, CFTC – tài liệu và phát biểu chính thức

  • OpenSecrets – đóng góp chính trị từ ngành crypto

  • ProPublica – điều tra xung đột lợi ích & pay-to-play

  • The New York Times, Wall Street Journal – hồ sơ crypto & chính trị

  • Congressional Research Service – vai trò USD & giám sát tài chính

  • Federal Reserve – phân tích ổn định tiền tệ