Kho lưu trữ Epstein: bằng chứng thất lạc hay chỉ là một mắt xích trong hệ thống dữ liệu của quyền lực?

0
3

Trong các vụ án tội phạm tài chính và lạm dụng quyền lực, tiền chưa bao giờ là tài sản quan trọng nhất. Thứ nguy hiểm nhất luôn là dữ liệu. Và nếu nhìn vụ Jeffrey Epstein dưới góc này, câu chuyện về các kho lưu trữ không còn là giả thuyết giật gân, mà là điều gần như hiển nhiên.

Các báo cáo gần đây cho thấy Epstein từng thuê nhiều kho lưu trữ tại Hoa Kỳ và di chuyển thiết bị điện tử khỏi nhà khi lo ngại bị điều tra. Điều này không chỉ hợp lý – nó còn phản ánh một nguyên tắc cơ bản của thời đại số: dữ liệu luôn được sao chép và phân tán. Bất kỳ người dùng máy tính bình thường nào cũng biết phải backup dữ liệu ở nhiều nơi để tránh mất mát. Với một người xây dựng mạng lưới dựa trên thông tin như Epstein, việc lưu trữ phân tán không phải lựa chọn, mà là chiến lược sống còn.

Epstein không chỉ là một kẻ môi giới tình dục giàu có. Ông ta vận hành một hệ thống quan hệ dựa trên thông tin. Hồ sơ tài chính, lịch bay, danh bạ, hình ảnh, video, email – tất cả đều là tài sản. Trong thế giới của các nhà tài phiệt, thông tin không chỉ để lưu trữ; nó là công cụ quyền lực. Chính vì vậy, việc Epstein sao chép ổ cứng, di chuyển thiết bị khỏi nhà riêng, hay lưu trữ ở nhiều địa điểm khác nhau không phải dấu hiệu của âm mưu bí mật mới, mà là hành vi chuẩn của bất kỳ ai hiểu giá trị của dữ liệu.

Cần nhớ rằng từ đầu những năm 2000, Epstein đã hoạt động trong môi trường nơi công nghệ giám sát cá nhân ngày càng rẻ và dễ tiếp cận. Các nạn nhân từng mô tả những thiết bị ghi hình được giấu kín trong nhà – từ camera nhỏ trong phòng ngủ cho tới thiết bị đặt trong những vật dụng đời thường. Dù không phải mọi chi tiết đều được xác nhận trước tòa, mô hình thu thập dữ liệu cá nhân của Epstein phù hợp với xu hướng công nghệ thời đó: mini camera, lưu trữ kỹ thuật số, sao chép nhanh và phân tán qua nhiều thiết bị.

Nếu một người như vậy chỉ giữ toàn bộ dữ liệu tại nhà Manhattan hay đảo Caribbean, đó mới là điều khó tin.

Thực tế điều tra cho thấy FBI đã thu giữ lượng dữ liệu khổng lồ năm 2019. Nhưng dữ liệu kỹ thuật số có một đặc điểm khác với tiền mặt hay tài sản vật lý: nó gần như luôn tồn tại ở nhiều bản sao. Một ổ cứng bị thu giữ không có nghĩa là dữ liệu đã bị kiểm soát hoàn toàn. Trong các vụ án tội phạm mạng, các nhà điều tra thường phải truy tìm chuỗi sao chép, cloud backup, thiết bị phụ và kho lưu trữ ngoài. Nếu Epstein thực sự vận hành một hệ thống dựa trên thông tin, khả năng dữ liệu tồn tại ở nhiều nơi là điều gần như chắc chắn.

Điều này không đồng nghĩa với việc tồn tại “kho hồ sơ bí mật” có thể làm sụp đổ giới quyền lực toàn cầu. Nhưng nó cho thấy một điều quan trọng hơn: câu chuyện về các kho lưu trữ không phải huyền thoại. Nó phản ánh logic công nghệ của thời đại số và cách quyền lực vận hành trong thế giới kết nối.

Sai lầm lớn nhất của nhiều bình luận hiện nay là nhìn Epstein như một cá nhân lệch lạc, thay vì như một người vận hành hệ thống. Ông ta không chỉ tuyển mộ nạn nhân; ông ta quản lý thông tin. Không chỉ tổ chức gặp gỡ; ông ta xây dựng mạng lưới. Và trong thế giới đó, dữ liệu luôn được sao chép, phân tán và bảo hiểm.

Câu hỏi vì thế không phải là Epstein có giấu dữ liệu hay không. Câu hỏi là: hệ thống điều tra có đủ khả năng truy vết toàn bộ chuỗi sao chép của một mạng lưới vận hành suốt hai thập niên hay không.

Trong kỷ nguyên mà một chiếc điện thoại có thể chứa toàn bộ cuộc đời một con người, việc một nhà tài phiệt sở hữu hàng trăm thiết bị và bản sao dữ liệu không phải điều đáng ngạc nhiên. Điều đáng ngạc nhiên là chúng ta vẫn kỳ vọng có một kho duy nhất chứa “bí mật cuối cùng”.

Nếu tồn tại các kho lưu trữ chưa từng bị khám xét, chúng có thể chỉ là một mắt xích trong hệ thống dữ liệu phân tán mà Epstein đã xây dựng từ lâu. Và điều đó nói lên nhiều hơn về cách quyền lực hiện đại vận hành: không nằm ở một căn phòng kín, mà nằm trong những bản sao vô hình, rải rác khắp nơi.