Cỏ và mưa
(TuanVietNam) - Đã bao ngày tháng qua đi, trời đổ mưa cũng bấy nhiêu lần. Nhưng em đâu cần cơn mưa của trời xanh ồn ào mà vô cảm? Em chờ một cơn mưa khác - và em biết rằng, chỉ có cơn mưa ấy mới có thể làm tươi lại mảnh đất lòng mình đã cạn khô.
Ca khúc: CỎ VÀ MƯA
Thơ: Nguyễn Trọng Tạo
Nhạc: Giáng Son
Thể hiện: Nhóm Năm Dòng Kẻ
*****
Tháng Năm. Những cơn mưa đầu mùa đã vội ồn ào và dữ dội. Hay mưa cũng biết có trái tim một người đang chẳng thể ngủ yên? Em nằm nghe tiếng mưa rơi, và gối đầu lên những ký ức đã ướt nhòe mà vẫn chưa phai màu năm tháng. Không hiểu sao mỗi khi trời mưa là em lại thích nghe bài hát ấy – Cỏ và Mưa.
Em cỏ khát, anh mưa rào đầu hạ.
Cỏ uống mưa run rẩy, cỏ đang thì…
Mưa rào đến rồi đi ngơ ngác… em xa
![]() |
|
Em đã tự hứa sẽ tập ngoan hiền, để là loài cỏ mềm ngoan ngoãn |
Thì anh vẫn hay ví em với loài cỏ dại đấy thôi! Loài cỏ dại kiên cường và mạnh mẽ, kiêu ngạo và cứng đầu. Em đã tự hứa là sẽ tập ngoan hiền và yên ổn, sẽ giấu đi những đam mê phù phiếm và cái phần gai góc trong mình, để là loài cỏ mềm ngoan ngoãn đứng bên anh.
Nhưng chẳng thể nào, người yêu ạ! Em không làm được. Không thể ép mình sống khác đi. Không thể từ bỏ cái Tôi đã ăn vào máu thịt. Và chính vì thế, càng không thể níu giữ bước chân anh…
Anh bỏ đi mà không quay đầu lại nhìn, dù chỉ một lần. Trời bất chợt đổ mưa. Xối xả. Những cơn mưa mùa hè vẫn cứ thường như thế, chợt đến, chợt đi, chẳng hề báo trước...
Người yêu ạ, anh có biết rằng trời thì mưa đấy nhưng trong lòng em vẫn là những mảnh đất cằn khô vì hạn hán. Em là loài cỏ dại đang thì rạo rực những khát khao. Nhưng cơn mưa anh còn xa mãi nơi nào?
Em cỏ khát, anh mưa rào nơi nào
Ngày nắng chan em chờ chẳng thấy mưa.
Em chờ mãi, cỏ xanh ngơ ngác, ngơ ngác…
![]() |
|
Cỏ em vẫn chờ đợi một cơn mưa khác, em biết, chỉ cơn mưa ấy |
Đã bao ngày tháng qua đi, trời đổ mưa cũng bấy nhiêu lần. Nhưng em đâu cần cơn mưa của trời xanh ồn ào mà vô cảm? Em chờ một cơn mưa khác - và em biết rằng, chỉ có cơn mưa ấy mới có thể làm tươi lại mảnh đất lòng mình đã cạn khô.
Cỏ xanh mãi một nỗi niềm ngơ ngác. Cỏ dại ơi, mi cứ sống hết mình nên nhiều khi dại khờ và ngốc nghếch. Mưa chẳng về đâu, còn chờ đợi làm gì? Em đã từng nhủ lòng như thế. Nhưng lại nghe trái tim cỏ dại bảo rằng: Ta phải chờ thôi… vì cuộc đời ta trót gắn với mưa rồi! Và em vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm niềm hạnh phúc xa vời…
Hỏi gió, gió bay.
Hỏi lá, lá rơi.
Hỏi theo làn mây bay lửng lơ về phía chân trời vời vợi.
Mưa ơi, mưa ở nơi nào? Cho em hỏi ngọn gió kia vẫn thường hay rong ruổi. Gió bay đi mà chẳng nói một lời. Em lại hỏi lá cây. Nhưng lá cũng lặng lẽ buông mình theo cơn gió lặng thinh.
Những làn mây thì mải miết rong chơi phía chân trời, mây cười em ngốc nghếch, hứa một lời bâng quơ, rằng khi nào gặp mưa, mây sẽ gọi mưa về.
![]() |
|
Nguồn: deviantart.com |
Nhưng em biết rằng, mây vô tâm rồi sẽ quên thôi. Trời đất bao la là thế. Cỏ dại kiên cường lắm, dù nắng kia thiêu đốt cũng chẳng thể héo khô. Cũng như em vẫn sống một cuộc đời không anh bao nhiêu ngày dài thế, bao nhiêu đêm dài thế... -Nhưng nỗi khát khao thì có bao giờ nguội tắt?
Cỏ khát khát tiếng mưa rơi
Người khát khát lẽ sống, khát tiếng yêu thôi.
Tình yêu tình yêu như cỏ khát như cỏ khát.
Cỏ khát mưa…
Em biết rằng không có mưa, cỏ vẫn sống, nhưng chẳng thể lớn lên. Em cũng cần tình yêu như loài cỏ kia khao khát mưa để vươn mình đứng dậy. Ai biết được ngày mai sẽ ra sao… phải không anh?


